Lỵ Cơ vẫn cho rằng Linh Lan không xứng có được hai giống đực này, mà Vương Lạp và Lâm Y vốn dĩ là của ả, mấy giống cái đi theo sau Lỵ Cơ đối với Linh Lan dùng ánh mắt không mấy thiện cảm nhìn về phía đó .
“Lỵ Cơ chúng ta phải làm sao bây giờ, không thể nào để ả thú hoang lưu lạc đó vào bộ lạc chúng ta được, hơn nữa thái độ ả ta đối với con gái tộc trưởng là ngươi còn không để vào mắt, ta dám chắc, sau khi trở về bộ lạc nàng ta sẽ càng không coi ngươi ra gì cho xem” thú nhân giống cái với khuôn mặt đầy tàn nhang nói với Lỵ Cơ còn cố tình nói Linh Lan không coi Lỵ Cơ ra gì.
Ai bảo giống cái này ưu tú như vậy, không những xinh đẹp còn có thể bình an từ nơi đáng sợ đó trở về, không được, nhất định mấy người bọn họ phải tìm cách khiến Linh Lan không thể nào trở về được nữa.
“hừ nếu ả ta đã không biết phép tắc như vậy, Lỵ Cơ chúng ta nên dạy dỗ nàng ta một trận, để tránh sau khi trở về bộ lạc ả ta lại thật sự không biết lớn nhỏ” một giống cái khác vang lên. Mấy giống cái phía sau thấy vậy cũng gật đầu tán thành.
Lỵ Cơ lúc này lên tiếng nói, nụ cười nham hiểm cũng hiện ra theo “được rồi, Vân Mị, còn cả Tháp Hạ nữa ngươi nói thử xem, chúng ta nên dạy dỗ nàng ta như nào đây”
“Ta nghe nói gần đây xuất hiện rất nhiều lưu lạc thú, chỉ cần chúng ta dụ chúng đến nơi này, sau đó giống cái hoang dã kia….nàng ta nhất định sẽ bị đám lưu lạc thú đó xử lý, nghe các thú nhân khác nói, đám lưu lạc thú đó không coi giống cái ra gì, bọn chúng hành hạ giống cái rất tàn độc, Lỵ Cơ ngươi suy nghĩ cách đó xem thế nào? ” Tháp Hạ nhanh chóng lên tiếng, ánh mắt của cô ta hướng về Linh Lan tính kế.
Lỵ Cơ nghe xong cũng gật gù, kế này có vẻ được, ả ta muốn Linh Lan phải chịu những nhục nhã mà trước đây ả ta đã trải qua, Lỵ Cơ không thể nào quên được ngày hôm đó, Lỵ Cơ trước giờ đều là dáng vẻ cao cao tại thượng, một phần vì ả ta là con gái của tộc trưởng, một phần là vì ả ta là người đẹp nhất trong bộ lạc.
“Từ trước tới giờ, Lỵ Cơ ta luôn là sự chú ý của đám giống đực đó, tất cả các giống đực trong bộ lạc đều cung phụng và lấy lòng ta, chỉ vì ngươi, tiện nhân ngươi đến đây, làm ta không còn được như lúc trước nữa”, mấy thú nhân giống đực sau khi gặp qua Linh Lan sau lúc đó cũng không còn theo đuổi Lỵ Cơ nữa.
Lỵ Cơ làm thế nào có thể nuốt trôi cục tức này, ả ta nghiến chặt răng của mình, đôi tay nắm chặt lại “Linh Lan ngươi cứ đợi đó cho ta, sẽ rất nhanh thôi ngươi nhất định sẽ phải cảm ơn ta rất nhiều đấy, không phải ngươi rất thích giống đực sao, ta giúp ngươi giải toả” Lỵ Cơ trầm mặc nở nụ cười nham hiểm.
“Tháp Hạ ngươi cùng Vân Mị đi tìm hiểu xem, mấy thú nhân lang thang đang ở đâu, sau đó dụ chúng tới nơi này đi, ta xem sau khi Vương Lạp và Lâm Y biết giống cái của hắn bị những đám thú lang thang kia vấy bẩn thì sẽ có phản ứng như nào ha,ha ,ha” Lỵ Cơ lên tiếng lệnh cho hai giống cái bên cạnh đi nghe ngóng tình hình.
Hai giống cái kia cũng nhanh chóng nghe theo rồi rời đi, Lỵ Cơ bây giờ chỉ còn một mình với một giống cái nữa, từ nãy đến giờ giống cái này đều không lên tiếng, nàng ta chỉ chăm chú quan sát ba người Lỵ Cơ và hai giống cái lúc nãy có ý đồ gì.
Sau khi đến nơi nàng mới biết người mà Lỵ Cơ nhắm đến lại là giống cái mà Vương Lạp mang về lúc trước, nàng ta cũng không ngờ Linh Lan thật sự đã trở về, hơn nữa Linh Lan còn mang theo được thứ đó về nữa, tuy việc này không được tiết lộ, nhưng tộc trưởng sẽ không bao giờ làm trái quy tắc, chỉ những người đã làm đúng yêu cầu và mang lại lợi ích cho bộ lạc tộc trưởng mới cho phép người đó sống tại nơi này.
Giống cái này suy nghĩ một hồi, dù sao thì Linh Lan có như thế nào cũng không phải việc của nàng, nàng ta chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường thôi, Lỵ Cơ là giống cái điên, ả ta sẽ không bỏ qua cho bất kỳ giống cái nào xinh đẹp hơn nàng ta hoặc là những người đã lấy thứ mà nàng ta để mắt tới.