Mắt giống cái này vẫn không ngừng nhìn về phía Linh Lan, tuy nói nàng ta không quan tâm đến sống chết của ai đó nhưng nàng ta vẫn thầm cầu nguyện cho Linh Lan sẽ không sao.
“Lạc Hoa ngươi đang nghĩ gì vậy đừng nói là ngươi đang thương xót cho giống cái bẩn thỉu kia nhé” Lỵ Cơ lên tiếng đánh thức suy nghĩ của giống cái bên cạnh.
Lạc Hoa chính là tên của giống cái ở cùng Lỵ Cơ lúc này, Lạc Hoa chỉ chầm chậm lên tiếng khuôn mặt lạnh lùng không nhìn ra có chút suy nghĩ gì “ta không quan tâm, nàng ta có chết hay không đối với ta mà nói đều không quan trọng, ngươi vui là được, ta đi kiếm chỗ nghỉ một lát, ngươi cứ tự nhiên”
Lỵ Cơ nhìn theo hướng Lạc Hoa rời đi cũng không nói gì, đối với Lỵ Cơ mà nói, Lạc Hoa vốn dĩ là con gái của tộc trưởng tiền nhiệm, cha của Lỵ Cơ cùng với hai người cha của Lạc Hoa và Vương Lạp vốn dĩ là bạn, tuy nhiên cha Của Vương Lạp ra đi, không lâu sau cha của Lạc Hoa cũng bị bệnh nan y mà qua đời.
Cha của Lỵ Cơ mới lên làm tộc trưởng được cả hai người bằng hữu này nhờ nuôi dưỡng và chăm sóc con của họ, ba người Lỵ Cơ, Lạc Hoa và Vương Lạp cùng nhau lớn lên ó thể coi là thanh mai trúc mã cho tới khi năm bảy tuổi Vương Lạp bắt đầu đi ra ngoài săn bắt, cũng không cùng với Lỵ Cơ và Lạc Hoa chơi đùa nữa.
Dần dần mỗi người lớn lên đều mang dáng vẻ và tính cách khác nhau, Lạc Hoa vẫn thỉnh thoảng sẽ chơi cùng với Lỵ Cơ nhưng thái độ đối với Lỵ Cơ cũng không tỏ vẻ là hiểu chuyện cũng không lấy lòng nàng như Tháp Hạ và Vân Mị, Lỵ Cơ từ nhỏ đã quen với tính cách của Lạc Hoa thì cũng mặc kệ.
Lạc Hoa nằm trên phiến đá gần đó, tuy nói rằng nàng không lo cho Linh Lan, nhưng không lo là giả, từ trước tới giờ Lạc Hoa vẫn sống theo chủ nghĩa các người không liên quan tới ta, cho dù đối phương có chết cũng không phận sự tới nàng. Nhưng không hiểu vì sao, lúc này nàng có chút sốt ruột muốn mong chóng tìm mấy cái tên ngu ngốc Vương Lạp và Lâm Y kia quay trở về cũng có.
Hai cái tên ngu ngốc này, nhanh chóng quay trở về đi, nếu không các ngươi hối hận không kịp đâu. Lỵ Cơ có chút sốt ruột, hai người “Tháp Hạ và Vân Mị đi lâu như vậy rồi mà vẫn chưa quay trở về, đã có chuyện gì sao?”. Đột nhiện Lạc Hoa thấy thứ gì đó bên trong bụi cỏ, nàng ta tò mò nhìn vào, đám sóc nhỏ bên trong giật mình sợ hãi nhìn Lạc Hoa, thấy vậy Lạc Hoa biết đã có cách để cứu Linh Lan lúc này.
Lỵ Cơ cắn móng tay vừa tức vừa nghĩ “hai người này nhất định lại giở thói lười biếng, nếu không cũng không lâu như vậy vẫn chưa quay trở về” nhìn Linh Lan đang vui vẻ ngồi nghịch nước bên dưới dòng sông gần đó, Linh Lan thích thú dùng tay hất chút nước ngay ven bờ.
Lúc này Lỵ Cơ không chờ đợi hai người kia được nữa, trực tiếp tiến về phía Linh Lan. Linh Lan vẫn chưa biết mình sắp gặp nguy hiểm chỉ ngồi đó vui vẻ hát, cảm giác Linh Lan lúc này vô cùng thoải mái, khác với vẻ mặt độc ác của Lỵ Cơ.
‘Á’ sau lưng Linh Lan bị một lực đẩy vô tình đẩy mạnh, nàng mất thăng bằng liền ngã về phía con sông, “khụ, khụ” “cứu, cứu tôi với…” “là..m ơn, cứ...u cứu với, tôi không biết bơi” tiếng của Linh Lan kêu lên dần dần giọng nàng càng nhỏ, sức của Linh Lan ngày một yếu.
Lỵ Cơ đứng đó nhìn Linh Lan đang vùng vẫy tuyệt vọng, ả ta cười một cách mãn nguyện, “Linh Lan để ta xem ai sẽ cứu ngươi, Vương Lạp và Lâm Y vẫn chưa quay trở lại, ngươi nên chết đi, có như vậy thì Lâm Y và Vương Lạp sẽ là của ta, chỉ có thể là của ta, ha ha ha”.
*ùm* bỗng nhiên có thứ gì đó lao về phía dòng sông, dùng sức hét lớn sau đó lại gần Linh Lan “Lan nhi, nàng cố gắng chịu đựng, ta lập tức cứu nàng lên ngay đây, xin nàng đừng xảy ra chuyện gì, làm ơn” Vương Lạp vừa về đến lập tức nhảy xuống dưới sông, hắn ta sợ, thật sự sợ, tốc độ tay của hắn càng nhanh, không lâu sau đã đến bên người Linh Lan kéo nàng từ bên dưới lên.
Linh Lan lúc đó đã đuối sức, nàng ngất lịm đi và chìm xuống phía dưới, Vương Lạp cũng may đã đến kịp kéo nàng lên trên sau đó đưa nàng vào bờ, Lỵ Cơ lúc này dùng tay che miệng hoảng hốt, thật không nghĩ tới Vương Lạp lại quay trở về ngay lúc này.
*Khụ khụ* sau khi đưa Linh Lan lên bờ, Vương Lạp bắt đầu chân tay luống cuống, dùng sức lay Linh Lan hắn cả người run rẩy miệng không ngừng gọi tên nàng “Lan nhi, Lan nhi nàng tỉnh dậy đi, Lan nhi, nàng có nghe ta nói không. Sau một hồi Linh Lan vẫn không có động tĩnh Vương Lạp bắt đầu không khống chế được cảm xúc liền gầm lên “grào” tiếng gầm có chút bi thương của Vương Lạp vang lên khiến chim chóc bay tán loạn.