Sáng ngày hôm sau mặt trời đã ló dạng, Linh lan cùng Vương Lạp và Lâm Y đều đã thức dậy, trải qua một đêm khiến ai nấy đều phấn chấn tinh thần. Lâm Y cảm nhận được trong cơ thể của mình đang chứa đựng một sức mạnh thần kì nào đó. Chỉ là hắn biết bây giờ vẫn chưa phải lúc đột phá. Nhìn Linh Lan bằng ánh mắt trìu mến, đều là vì có nàng nên hắn mới được như bây giờ, cũng chỉ có nàng mới khiến hắn khôi phục nhanh như vậy.
Lâm Y đối với Linh Lan nói, “tiểu Lan cảm ơn nàng” “ta không biết phải làm thế nào mới trả được ân tình này”. Mặt hắn cúi xuống xấu hổ, dặn là sẽ đi cùng nàng rồi bảo vệ nàng, nào ngờ ngược lại hại nàng phải chạy ngược chạy xuôi vì hắn.
“Huynh không sao là tốt rồi, đừng bận tâm mấy chuyện này nữa, Vương Lạp chúng ta mau chóng trở về bộ lạc thôi” Linh Lan nói với Lâm Y xong cũng quay sang nhìn Vương Lạp vẫn ngáp ngắn ngáp dài ngồi đó. Vương lạp lúc này nhìn có chút buồn cười, hắn đang ở dạng thú, dùng lưỡi liếm liếm chân nhỏ, nhìn có chút đáng yêu, Linh lan không nhìn được mà cười nhẹ, Vương Lạp biến thành thú xem ra cũng không đáng sợ mấy, Linh Lan đi đến gần vuốt nhẹ lông của Vương Lạp.
Không biết có phải là khen không nhưng Linh Lan cảm thấy lông trên người Vương Lạp thật sự rất mượt không những vậy chúng còn mềm nữa, cảm giác có chút thoải mái khi tựa vào. Thấy Linh Lan có vẻ thích bộ lông của mình, Vương Lạp đắc ý cười cười, ánh mắt còn hướng về phía Lâm Y khiêu khích.
Lâm Y chỉ nhẹ nhàng lại gần Linh Lan sau đó nói, “chúng ta cũng nhanh chóng trở về thôi, có lẽ tộc trưởng và mọi người vẫn đang đợi chúng ta trở về” Linh Lan nghe Lâm Y nới vậy cũng lập tức nhớ ra còn phải mau chóng trở về, “được vậy chúng ta cũng nên xuất phát trở về thôi” nói xong nhìn Lâm Y mỉm cười.
Ba người đều thu dọn xong xuôi rồi bắt đầu quay về, con đường vẫn như cũ, vẫn thật xinh đẹp và bình yên, lcus này Linh Lan bất chợt nghĩ đến lúc bị đám thù triều kia đuổi bắt, rốt cuộc là có chuyện gì khiến chúng trở nên như vậy, suy nghĩ một lúc lâu cũng chẳng phát hiện ra manh mối, Linh Lan lắc lắc đầu nhỏ “thôi bỏ đi, càng nghĩ càng thấy đau đầu, có lẽ chỉ là trùng hợp thôi”.
Lâm Y thấy Linh Lan kì quái thì tiến đến bên hỏi nàng “tiểu Lan, nàng có chuyện gì sao, có phải đã mệt rồi không, chúng ta nghỉ một lát nhé” giọng nói nhẹ nhàng của Lâm Y vang lên, Linh Lan lúc này mới giật mình tỉnh táo lại. “ta không sao, chúng ta cứ tiếp tục đi thôi” Linh Lan cười xòa cho qua loa rồi tiếp bước tiếp. Vương Lạp đi sau thấy thế thì nói, “chúng ta đến phía trước ngồi nghỉ một lát, Lan nhi nàng mệt rồi thì đừng cố, đến kia nàng nghỉ ngơi chút, ta đi kiếm đồ ăn cho nàng”.
Linh Lan định phản bác thì Lâm Y cũng lên tiếng theo, “tiểu Lan hắn ta nói đúng, nắng to như vậy cũng có chút gắt, sắc mặt nàng ta thấy không ổn, nàng nghỉ ngơi một chút chúng ta cũng không vội” “Ngạn Minh thúc là ưng thúc ấy bay sẽ nhanh hơn chúng ta đi bộ rất nhiều, nàng không cần lo, tộc trưởng sẽ không trách tội chúng ta”.
“Vậy được, chúng ta qua đó nghỉ một lát vậy” Linh Lan cuối cùng cũng không từ chối liền đồng ý nghỉ ngơi một chút, nói thật hiện giờ đã là trưa, nắng trên cao chiếu xuống oi bức, tuy là đi trong rừng nhưng nhiệt độ vẫn rất nóng, Linh Lan cố chịu đựng muốn quay trở về bộ lạc, nhưng xem ra cả hai người Vương Lạp và Lâm Y đều không muốn nàng đi tiếp, đành nghỉ một lát rồi lại tiếp tục vậy.
Nhanh tiến về phía trước nghỉ ngơi, nơi này có sông nhỏ, Lâm Y lấy ống trúc xuống đo lấy nước cho Linh Lan uống, sau khi nàng nhận cũng không quên cảm ơn hắn. Lâm Y nhùn nàng trìu mến sau đó dặn dò "tiểu Lan nàng ở đây chờ ta một lát, ta đi kiếm đồ ăn cho nàng.
Vương Lạp thấy Lâm Y thân thiết với Linh Lan khuôn mặt đen sì đi đến, "nói chuyện là được rồi, không cần phải đứng gần như vậy, tránh xa Lan nhi của ta ra một chút" . Sau đó lại chắn trước mặt Linh Lan nhẹ giọng nói "Lan nhi nàng cũng chờ ta một lát ta sẽ quay lại ngay".
"Được, ta đợi huynh" Linh Lan thấy Vương Lạp có chút trẻ con cũng không có ý gì chỉ cười rồi đáp lại hắn, nhìn hắn như vậy Linh Lan có chút bất đắc dĩ.
Cả hai người nhanh chóng đi kiếm thức ăn cho nàng, chỉ còn Linh Lan một mình ngồi đó, ánh nắng chen chúc xuyên qua những tán lá chiếu xuống phía dưới. Linh Lan buồn chán dùng tay che đi ánh sáng chiếu vào mắt, lúc này phía sau có một đôi mắt căm hận đang nhìn về phía nàng, trong mắt không che dấu được ý nghĩ muốn giết Linh Lan, chỉ cần nghĩ đến cũng muốn băm vằm bổ nát, thiên đao vạn quả trên người Linh Lan.
Sau khi Ngạn Minh thúc trở về liền tìm cha ả báo cáo, không biết đã nói những gì khiến cha hắn vô cùng kích động còn có chút vui mừng, sau đó sai người chuẩn bị tata cả mọi thứ, đợi ba người Linh Lan, Vương Lạp và Lâm Y trở về liền làm một bừa tiệc chúc mừng, không những vậy còn sai cả đích thân chuẩn bị đi đón.
Ả cắn chặt răng, khuôn mặt tức giận không kìm chế được "tại sao lại như vậy, nàng ta vẫn còn sống, tại sao lại có thể như vậy được, tại sao nàng ta không chết ở thung lũng quỷ luôn đi, còn quay về làm gì, không những vậy còn thành công ở lại bộ lạc" nghĩ như vậy ả ta không cam tâm, càng không cam lòng nhìn Linh Lan được cả Vương Lạp và Lâm Y chiều chuộng. Ả ta nghĩ những đãi ngộ mà Linh Lan có bây giờ vốn dĩ là của nàng ta. Chỉ cần Linh Lan không xuất hiện hai người đàn ông ưu tú đó sẽ quỳ dưới chân nàng ta sẽ luôn nghe theo lệnh của nàng ta.