Thư Tình Gửi Lại Ánh Trăng

Chương 61: Lần Gặp Cuối




Trương Tuệ An không chớp mắt nhìn cô gái.

Cổ họng như bị bóp nghẹn, cô há hốc mồm không nói thành lời.

Đây..

Không phải là nguyên chủ sao?

Có lẽ vì vẻ mặt kinh ngạc của cô, cô gái đứng trước mặt mới nhẹ nhàng mỉm cười nói:

“Cô nghĩ đúng rồi.”

“Tôi là Trương Tuệ An.

Trương Tuệ An nuốt nước bọt, cổ họng đắng nghét nói:

“Cô..là muốn tôi trả lại thân xác phải không?”

Nguyên chủ dường như nghe được câu chuyện hài, che miệng bật cười:

"Ha ha."

Cô ấy xua tay nói:

“Không phải, không phải”

Sau đó cô ấy đi qua bên cạnh cô, từ tốn, thục nữ mà ngồi xuống.

Nguyên chủ mím môi, hơi hơi cong môi nói:

“Thật ra, tôi chỉ muốn nói chuyện với cô thôi.

Trương Tuệ An nhìn nguyên chủ, cô ấy cũng đưa mắt sang nhìn cô nói:

“Cô ngơ ngác như vậy làm gì vậy hả?”

Trương Tuệ An cắn cắn môi, thấp giọng nói:

“Thật ngại quá, chỉ là tôi có điều thắc mắc.”

Nguyên chủ nhướng mày hỏi:

“Thắc mắc gì cô cứ nói đi.”

Trương Tuệ An nói:

“Cô thật sự không muốn trở về lại hay sao?”

Nguyên chủ lần nữa bật cười nhưng một lúc sau nụ cười ấy dần dần nhạt đi.

Cô ấy nhìn về khoảng không vô định, vẻ mặt có chút chua xót thành thật nói:

“Không muốn.”

Trương Tuệ An khó hiểu:

“Cô có một cuộc sống rất tốt mà sao lại không muốn? Cô có ba, có mẹ, có anh trai, có bạn bè, chưa kể ba mẹ chồng và mọi người xung quanh đều rất yêu cô. Hà cớ gì cô phải vì một tên thối như Cẩn Niên mà không muốn trở về chứ?”

Nguyên chủ cong môi cười nhẹ:

“Tôi biết chứ”

Cô ấy đột nhiên hít một hơi thật sâu nói:

“Chỉ là khi tôi và cô vô tình được hoán đổi cơ thể cho nhau, lúc đầu tôi cũng bất ngờ lắm chứ. Dần dần tôi cảm thấy đây không hẳn là điều tồi tệ. Cô biết không một tiểu thư mấy chục năm như tôi bây giờ cũng thành thạo mấy cái việc vặt vãnh như làm văn phòng, chạy deadline, nấu ăn,v.v.”

“Tuy mới đầu có nản thật nhưng mà nhờ được rất nhiều người yêu quý, họ đã ủng hộ tôi rất nhiều đó. Nói thật tôi rất là ganh tỵ với cô đó, được nhiều người quan tâm như vậy. Còn về Cẩn Niên à, tôi không còn đặt nặng tình cảm của mình cho anh ấy nữa. Bây giờ tôi đã gặp được một người vì tôi mà có lao mình xuống biển lửa, thậm chí còn có thể vì tôi mà mặc kệ ánh nhìn của mọi người xung quanh.

Trương Tuệ An bất ngờ nói:

“Vậy là cô?”

Nguyên chủ nhìn cô gật đầu cười, đôi mắt của cô ấy chan chứa rất nhiều cảm xúc.

Cô ấy mỉm cười nói:

“Tôi đã thấy cuốn truyện kia rồi, tôi sẽ nói cho cô biết một chuyện đó là tình tiết câu chuyện đã thay đổi...cả cái kết cũng vậy.”

Trương Tuệ An giật mình, hoảng sợ.

“Tại sao nó lại thay đổi chứ?”



Nguyên chủ bật cười nói:

“Nhìn cô kìa, tính cách cô có vẻ hơi ngây thơ rồi đó. Này”

Trương Tuệ An: “

Cô ấy chân thành nhìn vào mắt cô:

“Tôi muốn hỏi cô một việc.”

Trương Tuệ An: “Việc gì?”

Cô ấy thở dài, nói giọng cầu xin:

“Cô có thể không trở về không? Bởi vì..”

Trương Tuệ An ngăn cô ấy lại, điều chỉnh một chút cảm xúc nói:

“Bởi vì chàng trai mà cô vừa nói phải không?”

Cô ấy chần chừ một lúc mới gật đầu. Trương Tuệ An cười mỉm chi nói:

“Hmmmm..giờ có muốn về tôi cũng không biết cách nào để trở về nữa huống chi hiện tại tôi có được một gia đình mà tôi luôn ao ước chứ.

Lời cô nói vừa dứt, phía trước lại một lần nước xuất hiện ra hai con đường.

Cô bất ngờ quay sang nhìn nguyên chủ, cô ấy dường như không bị bất ngờ như cô.

Cô ấy nhìn cô, cười tươi nói:

“Chúng ta đến lúc phải đi rồi. Có lẽ đây là lần đầu cũng như là lần cuối chúng ta gặp nhau. Cô đừng lo, tôi sẽ thay cô đến thăm ba mẹ và chăm sóc bạn bè của cô thật tốt.”

Trương Tuệ An nghe cô ấy nhắc đến ba mẹ liền không kìm được nước mắt. Chẳng lẽ cô ấy biết sao?

Thấy khóe mắt cô bắt đầu đỏ ửng, nguyên chủ mới cười cười nói:

“Cô đừng mít ướt như vậy chứ, tôi biết cô đang nghĩ gì mà. Tôi cũng như cô thôi từ lúc xuyên qua đã có ký ức từ nhỏ của cô rồi.”

Trương Tuệ An cắn môi, nghẹn ngào nói:

“Vậy nhờ cô mỗi năm đến ngày **/** âm lịch mua cho ba tôi một gói thuốc lá

và một chai rượu, còn mẹ tôi thì một bó hoa tulips tươi đến cho họ nhé. Nhớ nói giúp tôi rằng, con gái của ba mẹ rất nhớ ba mẹ”

Nói đến đó Trương Tuệ An bật khóc lớn, cô thật sự rất nhớ ba mẹ, rất rất nhớ họ.

Nguyên chủ cảm thông nhìn cô, cô ấy vuốt nhẹ lưng cô nói:

“Ừm, cô cũng nhớ thay tôi chăm sóc ba, mẹ, anh trai, ba mẹ chồng và các bạn của tôi nhé.”

Trương Tuệ An gật đầu lia lịa.

Nguyên chủ che miệng cười khúc khích nói:

“Ha ha, tôi thật sự biết tôi và cô khác nhau cái gì rồi. Nhưng giờ cũng không cần thiết nữa, tôi mong tôi và cô hãy sống thật hạnh phúc ở một cuộc sống mới nhé?”

Trương Tuệ An gật nhẹ đầu.

Nguyên chủ cũng mỉm cười sau đó dần dần biến mất. Cô ngây ngốc nhìn xung quanh, hai còn đường lúc nãy giờ chỉ còn một.

Cô đứng lặng thinh một lúc mới tỉnh táo lại, cô nghĩ bây giờ chắc cũng đến lúc mình phải trở lại rồi.

Cô đi theo con đường, đi rất lâu, rất lâu, đi tới gần ngõ cụt mới có một cánh cổng.

Trương Tuệ An vô thức đi đến đó, cầm lên tay nắm cửa vặn mở ra.

Vô vàn tia sáng phát ra khiến cô chói mắt, sau đó cả người cô bị trôi vào một khoảng không.

Từ lúc cô hôn mê đến tận bây giờ đã sắp trôi qua một ngày, Cẩn Niên cả đêm hôm qua thức trắng đêm canh cho cô.

Sợ chẳng may cô tỉnh lại không thấy ai sẽ hoảng sợ. Anh đến cả đi lấy nước cũng không dám, chỉ có buổi trưa mẹ Trương và Trương Hách đến.

Bà thấy anh như robot ngồi ở ghế cạnh giường của cô mới thở dài đi đến nói:

“Con rể hay con về nhà thay đồ đi? Đừng để con bé tỉnh lại mà thấy bộ dạng con như vậy.”

Cấn Niên trong bộ dạng không nghiêm chỉnh cười như không nói:

“Không cần đâu mẹ.”

Trương Hách cả người dựa vào tường, khoanh hai tay trước ngực cụp mắt nhàm chán nói:



“Mẹ tôi nói đúng đó, cậu về trước đi.”

Cấn Niên nhìn Trương Tuệ An một lúc, cũng không nói gì nữa rồi đứng dậy cúi đầu nói:

“Vậy nhờ mẹ và anh hai chăm sóc vợ con, chiều con sẽ lại ghé ạ.”

Mẹ Trương khó xử gật đầu.

Con gái bà bây giờ mà tỉnh lại thấy cảnh này chắc lại sẽ rất cảm động nhưng mà..

Haizzzz.

Bà thật sự không muốn nhìn thấy con gái mình đau khổ nữa. Bà chỉ

gái bà có một cuộc sống mà nó hằng mong muốn.

mong con

Trương Hách tiễn Cẩn Niên ra cửa, anh vừa mới bước ra, Trương Hách đã ngay lập tức đóng cửa lại.

Anh ấy quay vào phòng lạnh nhạt nói:

“Chả hiểu con người kia có gì mà con ngốc này lại luyến tiếc như vậy”

“Cũng do ba mẹ, con bé đòi gì cũng cho. Trong khi còn chưa hỏi qua ý kiến của con. Con mà biết, có chết con cũng không để hôn lễ diễn ra.”

Mẹ Trương ngồi ở trên ghế, lườm anh nói nhỏ:

“Con đừng có lớn tiếng như vậy, kẻo em con nghe được sẽ không vui đâu.”

Đúng lúc, bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Cốc Cốc Cốc Cốc..

Trương Hách nhướng mày, đi tới mở cửa.

Trì Châu nhìn thấy Trương Hách thì mỉm cười:

“Anh Trương, em đến khám cho An An”

Trương Hách cười nói:

“Được, được vào đi”

Mẹ Trương thấy Trì Châu, tâm trạng liền vui vẻ:

“A, tiểu Trì sao?”

Trì Châu lễ phép cúi đầu chào hỏi:

“Bác Trương, bác buổi sáng vui vẻ ạ. Hai người đã ăn gì chưa?”

Mẹ Trương cong môi cười nói:

“Bác ăn rồi, bác cũng mới vừa vào thôi. À, còn đến để xem tình hình tiểu An sao?”

Trì Châu gật đầu, giọng trầm thấp:

"Da."

Mẹ Trương nghe thế liền đứng dậy nhường chỗ cho Trì Châu xem.

Trì Châu khom lưng khám cho cô một lúc, sau đó đứng thẳng người dậy quay sang nhìn mẹ Trương và Trương Hách nói:

“Con nghĩ sớm thôi, có thể là trưa nay hoặc tối nay cô ấy có thể tỉnh lại rồi.”

Mẹ Trương mừng vỡ, rối rít cảm ơn:

“Thật sao? Bác cảm ơn, bác cảm ơn con nhiều lắm tiểu Trì”

Trì Châu lắc đầu nói:

“Con có công gì đâu, con vẫn chưa tìm ra được cậu ấy bị gì nữa mà. Bác đừng cảm ơn con

Mẹ Trương cười hiền:

“Một phần cũng nhờ con mà, con tốt như vậy chắc hẳn sau này sẽ là một người chồng tốt.”

Trì Châu hơi khựng người như vẫn nặn ra một nụ cười nhạt:

“Bác quá khen rồi, thôi con còn có việc. Bác với anh ở lại với cậu ấy nhé.”

Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận