11 giờ trưa..
Trương Hách vì lý do công việc nên đã về trước, trong bệnh viện bây giờ chỉ còn mẹ Trương và cô.
Bà ngồi đọc sách để thời gian trôi nhanh hơn một tí. Đột nhiên, điện thoại bên cạnh bà rung lên không ngừng.
Bà cầm lên xem thấy hiển thị từ số lạ liền cau mày không biết là ai. Bà chậm rãi bắt máy:
( Alo? Là ai đó. )
Tiếng của một người thanh niên trẻ vang lên:
( Tôi là shipper của nhà hàng chay *** ****, anh Trương Hách có đặt thức ăn giao đến đây. Có nhắn gửi là khi đến bệnh viện thì gọi cho bác xuống lấy ạ. )
Mẹ Trương thở dài:
( Là Trương Hách đặt sao? Cậu đợi tôi một lúc tôi xuống ngay. )
Sau khi cúp máy, đúng lúc tin nhắn của Trương Hách cũng vừa gửi đến
( Mẹ, con biết mẹ sẽ không chịu ăn nếu con bé không tỉnh lại nên là con vừa mới đặt đồ ăn chay cho mẹ rồi. )
( Hôm nay không phải là ngày mẹ ăn chay sao? Còn tiểu An của chúng ta sẽ sớm tỉnh lại thôi mẹ đừng quá lo lắng nhé! )
Mẹ Trương cười nhạt, bà thật có phước mới có được hai đứa con như vậy. Chẳng mất công đứt ruột đứt gan sinh bọn chúng ra mà.
Trước khi đi lấy thức ăn, bà đi đến bên cạnh giường của Trương Tuệ An.
Mẹ Trương giúp cô chỉnh lại chăn, sau đó tăng máy lạnh lên một chút sợ cô lạnh.
Bà vuốt tóc cô nói nhỏ:
“Bảo bối, con đợi mẹ một lúc nhé. Mẹ sẽ sớm quay trở lại được không?”
Bà khẽ vuốt tay cô, vỗ nhẹ rồi mới rời đi.
Khi bóng lưng bà đi chưa xa, ngón tay của người con gái đang nằm trên giường bất ngờ cử động.
Mi mắt cô nặng trĩu như có một lực vô hình muốn ngăn cô tỉnh dậy. Khi cô từ từ mở mắt ra, ánh sáng từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào khiến cô nhíu mày khó chiu.
Xung quanh là một mảng mờ nhạt khiến cô không nhìn rõ. Một lúc sau, khi ý thức dần dần trở lại, hình ảnh và âm thanh xung quanh mới dần hiện ra rõ nét.
Cô ngây ngốc nhìn trần nhà trắng xóa, cô muốn ngồi dậy nhưng do hôn mê lâu nên cả chân và tay của cô có chút nặng nề, tê dại.
Trương Tuệ An nhìn xung quanh, cô đoán hẳn là mình đang nằm trong bệnh viện.
Cô cảm giác giấc mơ vừa rồi thật sự rất chân thật, nhưng đâu đó tận sâu trong lòng cô nói đây không phải là một giấc mơ.
Trương Tuệ An nằm một lúc nữa, sau đó một lần nữa cô muốn thử ngồi dậy.
Nén lại cơn đau khắp cơ thể, cô ngồi dựa lưng vào thành giường cố gắng hít thở.
...
Mười phút sau..
Mẹ Trương từ bên ngoài bước vào, trong lúc bà còn đang loay hoay thở dài bất lực vì Trương Hách mua quá nhiều đồ ăn nên không chú ý đến cô.
Cho đến khi bà ngẩng đầu lên, thấy cô đang tựa vào thành giường mỉm cười yếu ớt nhìn bà.
Mẹ Trương trợn tròn mắt bất ngờ, tay chân bà luống cuống không biết làm gì.
Bà định chạy ra gọi bác sĩ nhưng nhớ trong phòng hình như có nút gọi bác sĩ mới chạy đặt đồ ăn lên bàn.
Sau đó mới đi tới nút bấm, bấm để gọi bác sĩ đến. Hai mắt bà đỏ hoe nhìn cô, bà nâng mặt cô lên vuốt ve nói:
“Bảo bối tỉnh rồi sao? Con xem kìa, nhìn con xấu chết đi được.
Bà kéo cả người cô ôm vào lòng, giọng bà nghèn nghẹn khó nghe:
“Con có biết là chúng ta rất lo lắng cho con không? Đến khi nào con mới khiến cho chúng ta bớt lo lắng được đây hả?”
Trương Tuệ An cười nhạt, yếu ớt nói:
“Con xin lỗi.”
Rất nhanh, Trì Châu và thêm hai người y tá nữ chạy vào bên trong.
Nhìn thấy cô đã tỉnh trong lòng anh ấy rất vui, Trì Châu đi đến trấn an mẹ Trương:
“Bác, bác đợi con kiểm tra cho cậu ấy một lúc nhé? Được không ạ?”
Mẹ Trương gật đầu lùi vài bước nhường chỗ cho anh ấy và y tá.
Trì Châu nhìn cô cười, dịu dàng nói:
“Cậu tỉnh rồi sao?”
Trương Tuệ An gật gật đầu.
Trì Châu thấp giọng nói:
“Vậy tớ xin phép cậu, cho tớ kiểm tra lại xem cậu có bị vấn đề gì không nhé?”
Trương Tuệ An gật đầu.
Sau một loạt kiểm tra, Trì Châu mỉm cười nói:
“Xong rồi, cậu ấy hoàn toàn khỏe mạnh. Chắc hẳn là do suy nhược cơ thể hoặc do cậu ấy thiếu chất gì đó nên mới như vậy”
Anh ấy ngừng một lúc mới tiếp tục nói:
“Con sẽ nhờ ý tá của mình lấy thuốc cho cậu ấy nhưng mà con nghĩ An An nên ở lại bệnh viện thêm 2 - 3 ngày nữa để kiểm tra cho chắc chắn hơn rồi hẳn về.
Mẹ Trương gật đầu nói:
“Được, được bác biết rồi.”
Ý tá bên cạnh kéo tay anh ấy, nói nhỏ vào tai điều gì đó. Trì Châu khẽ gật đầu, cúi người chào:
“Có bệnh nhân đang đợi con, con xin phép bác con đi trước ạ.
Mẹ Trương mỉm cười nói:
“Vất vả cho con rồi.”
Trì Châu quay sang Trương Tuệ An:
“Cậu cố gắng dưỡng bệnh nhé, khi nào rảnh tớ sẽ đến thăm cậu.”
Trương Tuệ An mỉm cười gật đầu.
Lúc Trì Châu định đi ra ngoài, thấy trên bàn đầy ắp đồ ăn anh ấy mới nhớ ra mình còn chưa dặn dò xong liền dừng lại.
Anh ấy xoay người nói:
“Còn một chuyện, cậu ấy do không mắc phải các căn bệnh gì nghiêm trọng nên không cần kiêng bất cứ thức ăn gì đâu ạ.”
Mẹ Trương: “Bác biết rồi, bác cảm ơn con.”
Đến khi Trì Châu cùng hai y tá rời đi, mẹ Trương mới đi đến cửa xoa bóp tay chân cho cô vừa hỏi:
“Con cảm thấy trong người sao rồi?”
Trương Tuệ An tựa đầu vào tường nói:
“Con khỏe hơn nhiều rồi, Trì Châu cũng nói mà con chỉ bị thiếu chất thôi.”
Mẹ Trương hừ lạnh một tiếng nói:
“Con đó mốt ra viện mẹ sẽ mua mấy ký hải sản về cho con ăn để bồi dưỡng cơ thể.”
Trương Tuệ An bật cười khúc khích như một đứa trẻ, cô thấy khóe mắt mẹ Trương vẫn còn đỏ ửng.
Cô từ từ đưa tay lên lau đi giọt nước mắt khi nãy còn đọng trên má bà nói:
“Mẹ à.”
Mẹ Trương: “Hửm?”
Trương Tuệ An chớp chớp mắt, cười nhạt:
“Đột nhiên con chỉ muốn được gọi mẹ thôi”
Mẹ Trương cười nhẹ, dùng tay nhéo yêu vào mũi của cô. Bà nói:
“Con bé này, suốt ngày chỉ giỏi nịnh. Mẹ không có dễ dỗ như vậy đâu đó.”
Trương Tuệ An cười cười.
Mẹ Trương đột nhiên nhớ ra gì đó, nhanh tay tìm kiếm điện thoại. Cô khó hiểu hỏi:
“Mẹ tìm gì à?”
Bà lấy điện thoại ra vừa nói vừa bấm gì đó:
“Mẹ phải báo cho ba và anh hai con biết. Hai người đó hôm qua giờ rất là xót ruột. À còn cả Cẩn Niên nữa.”
Khi nhận ra mình đã lỡ miệng nhắc đến Cẩn Niên, bà mới hốt hoảng nhìn cô nói:
“À, ờm, chỉ là mẹ thấy cả ngày hôm qua nó đều ở bệnh viện chăm sóc cho con. Theo lẽ thường, mẹ cũng nên báo cho nó một tiếng”
Trương Tuệ An thấy thái độ của mẹ mình chỉ cười trừ nói:
“Có gì đâu, mẹ muốn báo thì báo thôi.”
Nhận được sự cho phép của cô, mẹ Trương mới thở phào nói:
“Vậy con đợi một lúc để mẹ ra gọi điện thoại.”
Trương Tuệ An nhìn bóng lưng mẹ Trương quay định, mí mắt của cô khế cụp xuống.
Cô biết rằng tối qua người cả đêm ở bên cạnh cô là anh chứ. Tối qua, cô còn nghe được tiếng nói của anh khi đang đi dọc theo con đường để tỉnh lại.
Có thể nói, nhờ có giọng nói của anh mà cô mới không cảm thấy cô đơn.
Lúc đó, anh đã nói với cô:
Trương Tuệ An, cô phải tỉnh lại.
Trương Tuệ An, không phải cô rất ghét tôi sao? Cô phải nhanh tỉnh lại để còn mắng tôi, đánh tôi, cãi tay đôi với tôi nữa chứ?
«Làm ơn, cô tỉnh lại đi được không? Tôi thề, khi mà cô tỉnh lại tôi sẽ không ngày ngày hơn thua với cô nữa. Tôi sẽ nhường nhịn cô.
Anh nói rất nhiều thứ, không cầu xin cô tỉnh lại thì là tâm sự với cô. Và lời tâm sự đó đã khiến tim cô đập rất nhanh.
«Cô thật sự rất đặc biệt đó, Trương Tuệ An. Không biết từ khi nào, tôi từng nghĩ cô là một người cực kỳ mềm yếu, mỏng manh dễ vỡ nhưng hình như tôi lầm rồi. Cô không yếu đuối như tôi nghĩ, ngược lại cô còn rất mạnh mẽ nữa kìa. Dần dần tôi cảm thấy bản thân mình có rất nhiều cảm xúc rất kỳ lạ, tim đập không kiểm soát khi cô quan tâm đến tôi, cảm thấy ghen tị khi cô gặp gỡ mấy người con trai khác, thậm chí là khó chịu khi cô tránh mặt tôi. Tôi không chắc đó có phải là... aiss nhưng mà cô hãy mau tỉnh lại đi.
Bây giờ nhớ lại cô còn bất giác đó mặt.
Đó có phải là tỏ tình không?
Tỏ tình gì mà không chắc chắn.
Hiện ứng cốt truyện hả?
Nhưng nói gì thì nói giấc mơ khi nãy thật giống một chuyến phiêu lưu nhỉ?
Cô một lần nữa được gặp lại những người thân yêu quý của mình. Vốn dĩ cả cô và nguyên chủ đều không biết cách để trở về.
Nhưng cả hai đều không muốn rời khỏi thế giới mà mình được xuyên qua.
Cô ấy bây giờ đã tìm được một người thật lòng yêu mình, có thể vì cô ấy mà không ngại lao xuống biển lửa. Còn không bởi vì ánh mắt người ngoài mà chê trách cô ấy là thứ không cha không mẹ.
Còn cô thì cũng được như mong muốn, cô muốn có một gia đình chân chính.
Cô muốn có ba, có mẹ, có anh trai luôn yêu thương mình.
Đây có lẽ là điều mà ông trời muốn bù đắp những thiếu thốn cho cả hai người.
Nguyên chủ có được thứ tình cảm mà cô ấy muốn, còn cô có được một mái nhà mà mình từng khao khát có được.
Chẳng phải là điều tốt sao?
Nhưng có điều vẫn khiến cô nghĩ mãi chẳng ra.
Chính là những gì mà nguyên chủ đã nói, tất cả nội dung của cốt truyện đều đã được thay đổi.
Nói chính xác hơn là tình tiết câu chuyện đã đi theo một hướng khác. Vậy chẳng lẽ, do anh đang dần dần có tình cảm với cô nên cốt truyện mới bị thay đổi?
