Sau khi anh tháo được giày của Trương Tuệ An, trong lúc chờ đợi người phục vụ đi lấy dép anh tranh thủ xoa bóp chân cho cô.
Động tác nhẹ nhàng như sợ chân cô làm bằng thủy tinh sơ suất một tí sẽ bị vỡ ra vậy.
Cô nhìn anh, sau đó lại lén lút nhìn xung quanh. Khi cảm thấy chắc chắn là không còn ai nhìn nữa cô mới cúi đầu xuống ghé vào tai anh thấp giọng hỏi:
“Ây, anh không cần diễn nhiệt tình như vậy đâu mà. Nãy giờ tôi thấy hơi quá rồi..”
Cấn Niên nhếch môi cười, tay vẫn không ngừng chỉ là bóp mạnh thêm một chút. Giọng trầm đến đáng sợ:
“Cô nghĩ tôi đang diễn? Tôi không có diễn, tôi từ nãy đến giờ rất là tự nhiên mà."
Trương Tuệ An nghe vậy cả kinh, miệng nhanh hơn não nói:
“Vậy những lời khi nãy của anh?”
Cấn Niên ngừng tay.
Anh ngước mắt lên nhìn cô, môi cong lên một đường cong hoàn mỹ:
“Đúng, là lời thật lòng.”
Trương Tuệ An: “”
àng ngàn con t
Đột nhiên, trái tim của cô đau thắt dữ dội như có hàng trăm hàng ngàn con dao đâm vào cùng một lúc vậy.
Trương Tuệ An ôm chặt ngực nặng trĩu của mình đau đớn rên rỉ, Cẩn Niên lo lắng gọi cô:
“Tuệ An.”
“Tuệ An, cô bị sao vậy.”
Xung quanh bắt đầu xào xáo, mọi người đang vừa đang cùng nhau khiêu vũ. Nghe tiếng ồn phía bên này cũng phải bỏ ngang, chạy đến xem.
Cấn Niên gấp gáp sợ cô gặp chuyện, anh không nghĩ ngợi gì bế bổng cô trên tay băng qua dòng người chạy nhanh ra ngoài.
Bác tài xế đang thong thả lau kính xe, từ xa đã thấy anh đang bồng cô chạy đến.
Bác không hiểu chuyện gì nhưng chắc chắn nó rất gấp gáp, bác nhanh chóng mở cửa xe sau.
Cẩn Niên nhanh chóng ôm cô vào trong xe ngồi, giọng nói cáu gắt:
“MAU ĐẾN BỆNH VIỆN.”
Bác tài xế cúi đầu vâng dạ, đóng cửa cho hai người rồi chạy nhanh lên ghế lái.
Dọc cả quãng đường, nhiều lần vì cảm giác khó thở, ngột ngạt mà cô vùng vẫy, người cô cũng vì thế mà đổ đầy mồ hôi.
Cẩn Niên cau mày ôm cô chặt hơn một chút.
Cô khóc, rên rỉ không ngừng:
“Đau..đau quá.”
“Tôi..không..chịu nổi nữa.”
"Huhu.."
Cấn Niên thở dài, lấy lại bình tĩnh cố gắng dùng giọng nhỏ nhẹ dỗ dành:
“Không sao đâu, sắp đến nơi rồi.”
“Không sao, không sao hết.”
“Ngoan.”
...
Mười lăm phút sau..
Trương Tuệ An được đẩy vào bên trong phòng cấp cứu, Cấn Niên được y tá giữ lại ở bên ngoài ghế chờ.
Trì Châu không biết lấy thông tin từ đâu đã lật đật chạy tới như bay bỏ qua anh mà vào thẳng phòng cấp cứu.
Nhưng Cấn Niên cũng không quan tâm lắm chỉ là hiện tại anh cảm thấy lo lắng, bồn chồn khó mà tả hết.
Một lúc sau, ba mẹ Trương và Trương Hách cũng tới. Lúc này, anh đang gục mặt xuống đất hai tay nắm chặt vào nhau như đang cầu nguyện.
Mẹ Trương chạy tới xót ruột nói:
“C..con..con bé bị gì vậy hả?”
Cấn Niên mệt mỏi nói:
“Con không biết nữa.”
Trương Hách nhíu mày ôm vai mẹ Trương, trầm giọng dỗ dành:
“Mẹ, con bé sẽ không sao đâu. Đừng quá lo lắng chúng ta qua bên kia ngồi trước.”
Mẹ Trương liếc mắt nhìn anh ấy, sau một lúc mới chịu đi đến ghế chờ bên kia để ngồi.
Ba Trương bề ngoài trông có vẻ bình tĩnh nhưng thật tâm trong lòng ông vô cùng lo lắng.
Làm sao mà không lo cho được. Đứa con gái này là do ông ngày đêm cầu trời lạy phật mã mới có được.
Nếu như con bé có mệnh hệ gì ông làm sao mà có thể tiếp tục sống nữa đây?
Mười phút sau, Trì Châu từ trong bước ra.
Vừa thấy anh ấy, ba mẹ Trương mừng rỡ ra mặt, nhanh chóng đi tới.
Mẹ Cấn sốt ruột hỏi:
“Tiểu Trì, thật may quá. Con gái bác làm sao rồi, có phải nó bị bệnh gì hay không?”
Trì Châu nhìn ba mẹ Trương và Trương Hách sau đó mới nhìn qua Cẩn Niên nhưng tầm mắt anh ấy nhanh chóng dời đi.
Anh ấy trầm giọng nói:
“An An không mắc phải bệnh gì nghiêm trọng nhưng mà bác sĩ bên con cũng không thể nào chẩn đoán được căn bệnh mà cô ấy đang gặp phải. Chắc hẳn bên con sẽ cần thêm thời gian để nghiên cứu thêm”
Trì Châu ngưng một lúc, tiếp tục nói:
“An An hiện giờ chắc hẳn cũng chưa thể tình hai bác và anh Trương nên về nghỉ ngơi đi. Con sẽ cho y tá đặc biệt đến chăm sóc cho cô ấy. Khi nào An An tỉnh lại con sẽ gọi cho anh Trương biết”
Ba mẹ Trương nhìn nhau, ba Trương giọng khàn đặc hỏi:
“Nhưng mà căn bệnh mà con bác đang gặp phải nó có nghiêm trọng lắm không?”
Trì Châu thở dài nói:
“Hiện tại con vẫn chưa thể nói chắc được, cũng không thể nào tự mình suy đoán. Khi nào có kết quả con sẽ ngay lập tức thông báo cho cả nhà mà.”
Cẩn Niên đang im lặng bây giờ mới lên tiếng:
“Vậy thì mẹ, ba và anh hai cứ về nghỉ ngơi đi. Để con ở lại với cô ấy là được rồi.”
Trì Châu đưa mắt nhìn sang anh như đang dò xét, ba mẹ Trương có chút không dám tin.
Trước giờ, ông bà không nghĩ tới Cẩn Niên sẽ lo lắng khi con gái của hai người gặp chuyện.
Nhưng bây giờ khi tận mắt nhìn thấy sự lo lắng không hề giấu của anh. Ba mẹ Trương lại bất giác tưởng mình đã nhìn lầm.
Trương Hách lạnh nhạt lên tiếng:
“Thôi, cảm ơn cậu nhé Trì Châu. Có gì cứ liên hệ trực tiếp với tôi.”
Trì Châu gật đầu, sau đó anh lễ phép nói:
“Con còn có việc, con xin phép hai bác và anh Trương em đi trước.
Ba mẹ Cấn và Trương Hách gật đầu, anh ấy cũng nhìn sang anh gật đầu một cái xem như chào hỏi.
Trì Châu rời đi, Trước Hách đỡ mẹ Trương nhỏ giọng nói:
“Mẹ, chúng ta về nhé?”
Ánh mắt mẹ Trương vô hồn nhìn vào bên trong phòng cấp cứu một lúc.
Bà thở dài, nhìn sang Cẩn Niên nói:
“Con ở lại sao?”
Cẩn Niên nhanh chóng gật đầu:
"Da."
Mẹ Trương thấp giọng dặn dò:
“Lát em được đẩy ra nhớ đặt cho con bé phòng đặc biệt đừng để con bé ở chung phòng với người lạ. Con bé hướng nội không thích ở chung với anh đâu. Còn máy lạnh nên mở đừng nóng cũng đừng quá lạnh con bé sẽ không chịu được. Còn nữa.”
Mắt mẹ Trương hơi hơi đỏ, giọng nghèn nghẹn:
“Làm phiền con, khi nào con bé vừa tỉnh dậy liền ngay lập tức gọi cho chúng ta nhé?”
Cẩn Niên gật gù:
“Ba mẹ đừng lo.”
Bà có chút nghi ngờ nhìn anh nhưng mà cũng không thể làm gì khác.
Bà khẽ thở dài, Trương Hách hiểu liền thấp giọng nói:
“Đi về thôi mẹ”
Mẹ Trương gật đầu, bà được Trương Hách dìu đi, bà lưu luyến quay đầu nhìn vào nơi cô đang nằm.
Ba Trương thở dài một tiếng, khi qua còn không quên vỗ vỗ vào vai anh:
“Trông cậy nhờ vào con.”
Trương Tuệ An nhíu mày, cơn đau đầu một lần nữa ập tới khiến cô bừng tỉnh.
Cô thấy mình đang ngồi ở trên một cái sân cỏ rộng rãi, xanh mướt.
Xung quanh cô không có một bóng người nhưng bỗng chốc hiện lên một loạt ký ức đau khổ của nguyên chủ.
Những ký ức đó như một cơn gió phút chốc sáng lên rồi vội vàng vụt tắt.
Trương Tuệ An chớp mắt, nhéo mạnh tay, muốn mình bừng tỉnh.
Nhưng tất cả đều vô dụng.
Đột nhiên, trước mắt cô lại sáng thêm một lần nữa. Bên trong là những người bạn thân nhất của cô.
Trong đó, chính là thế giới của cô. Nơi cô gắn bó suốt mấy chục năm trời.
Khoé mắt cô cay cay, đôi tay vô thức đưa lên muốn chạm vào những thứ quen thuộc.
Nào ngờ một người giống hệt như cô bước ra ngoài trên tay cầm thêm một chiếc bánh kem to.
Trương Tuệ An lẳng lặng ngồi xem họ đùa giỡn, vui đùa với nhau mà không hề rời đi.
Đây có lẽ là năm đầu tiên cô không thể cạnh những người bạn thân nhất của mình.
Trương Tuệ An cố gắng ngăn chặn dòng nước mắt đang liên tục chảy xuống.
Càng nghĩ cô càng cảm thấy có một chút tội lỗi.
Nào ngờ, xung quanh trở nên tối thui không có một chút ánh sáng.
Trương Tuệ An hoảng sợ nhìn khắp nơi, cô khép nép co rúm lại một chỗ.
Bỗng chốc, một luồng sáng xuất hiện ở trước mặt cô khiến mắt cô bị chói.
Nhìn người trước mặt.
Cô thoáng chốc cứng đờ khi thấy được người đang đứng trước mặt mình..
