Ba Trì và mẹ Trì cuối cùng cũng về nước. Trì Lạc hớn hở kéo vali xuống bên dưới kí túc xá, Cố Triển Phi đã đợi sẵn từ lâu, anh tiến đến giành lấy vali trên tay cậu, chỉnh trang lại khăn choàng bị Trì Lạc làm xộc xệch:
"Biết em đang vui nhưng cũng phải để ý sức khỏe của mình, lên xe thôi, tôi đưa em về gặp ba mẹ."
"Xì, gọi ba mẹ nghe thuận miệng quá ha."- Trì Lạc trêu chọc Cố Triển Phi.
Cố Triển Phi nhìn cậu nhướng mày:"Gọi ba mẹ vợ tương lai là ba mẹ thì có gì sai à?" •
"Rồi rồi, anh đúng anh đúng, đi thôi, ba mẹ cũng mong anh lắm đấy!" - Trì Lạc xung phong mở cửa xe, cậu mở cửa ghế lái rồi nhanh chân chạy sang bên kia mở cửa ghế phụ, xong xuôi thì tháo giày khoanh hai chân lên ghế đợi Cố Triển Phi chở đi.
Gia đình Trì Lạc nằm ở một thị trấn cách thành phố A không quá xa. Nói là thị trấn thế thôi nhưng nơi này là nơi tập trung của các tụ điểm ăn chơi giải trí lớn mà giới thượng lưu thường hay lui đến, thể nên giá nhà ở thị trấn này là vô cùng đắt đỏ. Cố Triển Phi vừa lái xe vừa nói với cậu:
"Ngày trước gia đình tôi cũng ở đây."
Trì Lạc ngạc nhiên:"Thật sao? Anh ở ngay khúc nào thế?"
"Cách trường tiểu học F một con phố về hướng Nam"- Cố Triển Phi trả lời.
"Ơ, vậy là anh ở gần nhà em rồi, anh học trường tiểu học nào vậy? Có khi chúng ta đã quen biết nhau từ trước rồi đó!" - Trì Lạc vô cùng thích thú.
"Có thể, nhưng tôi chỉ ở đó một năm thôi. Sau đó ba mẹ tôi chuyển lên thành phố A làm việc."
Trì Lạc gật gù:"Em cũng có một người bạn, em với cô ấy quen nhau cũng được một năm rồi nhà cô ấy cũng chuyển đi. À đúng rồi, lần này cô ấy cũng trở về, để em giới thiệu người đó cho anh."
Cố Triển Phi không vui ra mặt:"'Con gái à? Thân đến thế sao?"
"Này!!! Đó chỉ là bạn cũ thôi, với cả có khi bây giờ cô ấy đi lấy chồng luôn rồi đấy!"- Trì Lạc nhanh nhảu đáp lời.
Hai người nói chuyện một hồi cuối cùng cũng đến được nơi gia đình Trì Lạc sinh sống. Cánh cửa nhà vừa được mỏ ra, Trì Lạc đã chạy xuống xe xông thẳng vào bên trong:
"Ba mẹ ơi con về rồi!"
Vào rồi mới thấy trong nhà không chỉ có ba mẹ Trì mà còn có một cặp vợ chồng trung niên khác. Đó chính là chú và dì Cố của cậu.
Trì Lạc xấu hổ cúi đầu chào hỏi hai người, sau đó mới nhớ ra ngoài sân còn một người nữa thì lập tức chạy ra đón
Cố Triển Phi.
Cố Triển Phi cũng không trách cậu, anh kéo hai chiếc vali vào trong nhà. Nhìn thấy bốn người ngồi bên trong, anh không ngạc nhiên như Trì Lạc mà vô cùng lễ phép cúi đầu chào hỏi:
"Chú Trì, dì Trì, con chào hai người. Chào ba mẹ."
Trì Lạc đứng bên cạnh đang vô cùng tự hào về bạn trai của mình thì bỗng chốc cứng người. Cậu trợn tròn mắt nhìn Cố Triển Phi gọi chú Cố dì Cố là ba mẹ.
Không đợi cậu nói ra nghi vấn của mình, dì Cố- Hà Gia Uyên đã cười nói:"Lâu lắm rồi không gặp hai đứa, A Phi thì một năm rồi chưa gặp, còn Lạc Lạc chắc cũng phải mười năm rồi đó! Không ngờ sau bao nhiêu năm quan hệ của hai đứa vẫn tốt như thế, mẹ cảm thấy rất vui, phải không A Vy?"
"Đúng rồi, tớ cũng không ngờ hai đứa nhỏ vẫn còn chơi cùng nhau, vậy mà Lạc Lạc cũng chẳng nói với mẹ tiếng nào hết."- Mẹ Trì- Lục Thiều Vy nhấp một ngụm trà cười đáp. Bà thật sự không ngờ con trai mình và con trai bạn thân vẫn giữ mối quan hệ tốt như vậy.
Trì Lạc vẫn ngơ ngác nhìn gia đình ba người họ, giờ mới để ý rằng trông Cố Triển Phi quả thật rất giống với ba của anh ấy- Cố Hiếu Vinh.
Khác hẳn với cậu, Cố Triển Phi trông giống như đã biết trước mọi thứ, anh vô cùng ung dung và thản nhiên ngồi xuống bên cạnh cậu, châm trà cho người lớn trong nhà.
Năm người trò chuyện rôm rả, nào là chuyện làm việc ở nước ngoài cho đến chuyện thời còn học đại học của bốn vị phụ huynh, tiếp đến là chuyện thuở còn nhỏ của Cố Triển Phi và Trì Lạc.
Trì Lạc suy tới nghĩ lui vẫn không nhớ mình và Cố Triển Phi gặp nhau lúc nào khi còn nhỏ, thế nhưng cậu rất ngại hỏi, sợ rằng anh lại nghĩ cậu không quan tâm đến mình.
Trò chuyện chán chê thì Lục Thiều Vy lấy đâu ra cuốn album ảnh ngày nhỏ của hai người. Trì Lạc muốn nhân cơ hội này nhìn xem Cố Triển Phi là ai trong kí ức của cậu.
Ánh mắt Trì Lạc vô tình bắt gặp bức ảnh cậu chụp cùng cô bé "bảo bối" kia. Trì Lạc chỉ tay vào cô bé, hướng mắt hỏi Hà Gia Uyên:"Dì Cố ơi, người này..."
"Ái chà, A Phi nhìn xem, đây là con lúc nhỏ đó, trông đáng yêu chưa nào. Ngày trước trông con cứ như một bé gái ấy nên mẹ cho con mặc váy thử xem sao, nào ngờ lại hợp quá nên để con mặc như vậy luôn."- Hà Gia Uyên vui vẻ nói chuyện mà không nhận ra Trì Lạc bây giờ đã thật sự hóa đá rồi.
Quả thật là cậu được đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác. Cậu vẫn chưa hết sốc việc Cố Triển Phi là con trai của
Cố Hiếu Vinh và Hà Gia Uyên, thì lại phát hiện ra cô bé mà mình thầm thương trộm nhớ ngày ấy là một đứa bé trai. Đã vậy, đứa bé trai ấy đã lớn nhường này và còn đang là chồng trên game của mình, à ngoài đời nữa.
Cố Triển Phi thích thú nhìn biểu cảm biến đổi không ngừng của Trì Lạc, anh đã đoán trước việc Trì Lạc sẽ sốc nhưng không ngờ cậu lại sốc đến mức này. Quả nhiên là đáng yêu vô cùng.
