Trì Lạc đứng hình một lúc lâu mới hiểu được những lời Cố Triển Phi đang nói. Đây, đây chẳng phải là cầu hôn ư?
Nhưng, nhưng vẫn chưa gặp mặt gia đình nhau mà.
Nhưng mà người này là Cố Triển Phi, Trì Lạc không muốn từ chối, cậu cũng chẳng có lí nào để từ chối cả. Điều cậu lo lắng duy nhất chính là, nếu gia đình của Cố Triển Phi không chấp nhận cho họ bên nhau thì sao?
Trì Lạc nhìn Cố Triển Phi đang quỳ trước mặt, không cam tâm mà nói:
"Đợi em, đợi sau khi chúng ta gặp mặt hai bên gia đình, lúc đó chúng ta sẽ trở thành người nhà của nhau."
Cố Triển Phi bật cười đứng dậy, anh ôm lấy cậu:"Được rồi, chỉ cần là em, tôi đợi bao lâu cũng được."
Hôm nay ở kí túc xá cắt mạng, Hựu Trí một mình ngồi trong quán Net từ đầu giờ chiều đến khi trời tối, cậu ta chỉ biết chơi game vì bạn bè của cậu đều đang ở bên "niềm vui" của mình.
Hựu Trí đánh đi đánh lại một con boss, đánh rồi lại đánh, đến khi hệ thống báo đã đạt giới hạn tái sinh của boss ngày hôm nay Hựu Trí mới dừng lại. Cậu ta nhìn đăm đăm vào màn hình máy tính nhưng trong đầu đều là bóng hình của tên khốn Hứa Dĩ Tranh kia.
Bảo không né tránh chứ Hựu Trí vẫn còn ngại hắn ta lắm. Người gì đâu đã trăng hoa lại còn kém tinh tế, bộ hắn ta không phân biệt được đâu là thật đâu là giỡn à? Càng nghĩ Hựu Trí càng thấy khó chịu trong lòng. Nếu bây giờ
Hứa Dĩ Tranh có mặt ở đây, có nhất định sẽ....
Sẽ....
"Xin chào, lâu rồi không gặp"- Hứa Dĩ Tranh thật sự xuất hiện trước mặt cậu, hắn ngồi xuống máy tính bên cạnh, vừa nói vừa lười động máy:"Tính ra kể từ hôm Trì Lạc nhập viện là chúng ta không gặp lại nhau rồi đúng không?"
Hựu Trí cứng nhắc xoay mặt nhìn vào màn hình máy tính. Tự nhiên nghĩ đến anh ta làm gì vậy trời?
Cậu miễn cưỡng gật đầu với hắn, Hứa Dĩ Tranh vẫn vô cùng thản nhiên bắt chuyện với cậu:"Hôm nay ở kí túc xá bị cắt mạng đúng không, tôi cũng vậy nên bây giờ phải ra đây chơi game này"
Mạng bị cắt từ trưa mà bây giờ anh ta mới biết, thật sự là chẳng ra làm sao!
Hứa Dĩ Tranh khởi động máy xong thì đăng nhập thẳng vào Tinh Hà Điệp Mộng, hắn bỗng nhớ ra gì đó liền quay sang nhìn cậu:
"À đúng rồi, lần đầu chúng ta gặp nhau cậu có bảo rằng cậu cũng chơi Điệp Mộng đúng không, bây giờ cậu chơi không? Chúng ta kết bạn rồi cùng chơi."
Hựu Trí vốn dĩ muốn từ chối nhưng khi nhìn vào màn hình thấy id của Tiểu Sơn Trà hiện lên thì cậu chỉ đành đồng ý, cậu không thể nói dối mình chuẩn bị nghỉ được vì cậu rất muốn chơi cùng Tiểu Sơn Trà. Hựu Trí không thèm nhìn Hứa Dĩ Tranh lấy một cái, hờ hững mà đáp:
"Id của tôi là (Baba Trí đẹp trai nhất) anh gửi lời mời đi."
Nghe thấy cái tên này, Hứa Dĩ Tranh khựng lại thấy rõ, hắn không tin vào tai minh quay sang hỏi Hựu Trí một lần nữa:"'Cậu nói lại xem, id của cậu là gì?"
"(Baba Trí đẹp trai nhất) sao nào? Id của tôi thật sự ngầu quá đúng không? Còn id của anh là gì?"
Hứa Dĩ Tranh im lặng không đáp, đợi mãi mà chẳng nhận được lời phản hồi từ Hứa Dĩ Tranh, cũng chẳng thấy lời mời kết bạn nên Hựu Trí nhíu mày nhìn sang máy hắn:
"Nếu anh không kết bạn được thì để t...."
Tiểu Sơn Trà!?
Hựu Trí há hốc mồm, Hứa Dĩ Tranh nhìn cậu với vẻ mặt muốn nói lại thôi. Hựu Trí đứng phắt dậy, không nói hai lời mà thẳng tay tắt máy tính, rời khỏi quán Net.
Hứa Dĩ Tranh cũng không cản cậu, hắn biết bây giờ có giải thích như thế nào cũng không được, với cả hai người trước đây đã khó nói chuyện giờ còn thêm cả chuyện này. Có lẽ đây là lần cuối gặp mặt của bọn họ luôn mất.
Hựu Trí không tài nào chấp nhận được việc nữ thần của mình chính là tên khốn mình ghét nhất. Càng không thể chấp nhận hơn chính là nữ thần của mình là một tên con trai trăng hoa, tệ bạc. Nếu hắn ta tốt bằng một phần của
Cố Triển Phi hay Trì Lạc thì có thể cậu sẽ suy nghĩ lại mà làm huynh đệ với hắn, nhưng hắn là một tên khốn, cậu thật sự không thể chấp nhận được!
Hựu Trí lấy điện thoại ra, gửi cho Trì Lạc một đoạn ghi âm dài hơn hai phút kể lại cú sốc mà mình đang phải trải qua. Chưa đầy một phút sau thì Trì Lạc đã gửi hồi âm, Hựu Trí đã chuẩn bị sẵn tinh thần tiếp tục chửi mắng Hứa Dĩ Tranh thì phát hiện đoạn ghi âm mà Trì Lạc gửi cho mình không phải là của Trì Lạc, nội dung chính là:
"Em ấy đang ngủ rồi, khi nào em ấy tỉnh giấc tôi sẽ bảo em ấy liên lạc với cậu."
..•'
Hựu Trí như chết một phần trong tim, người bạn thân nhất của mình giờ đang nằm ngủ trong lòng người yêu, không còn ai để mình tâm sự cả, cậu ta chỉ đành hậm hực đi đến công viên gần nhất ngồi cúi đầu khóc một mình.
-..
Khoảng hơn mười phút sau, Hựu Trí ngẩng đầu lên thì phát hiện bên cạnh mình có đặt một túi đồ ăn vặt. Cậu tưởng của ai để quên nên không dám động đến, chỉ dám ngồi bên cạnh trông đồ hộ người ta.
Mãi đến khi nhìn thấy tên mình trong tờ giấy được dán bên ngoài túi, cậu mới cầm túi đồ ăn lên, đọc nội dung tờ giấy kia.
"Thành thật xin lỗi cậu, tôi thật sự không biết cậu chính là [Baba Trí đẹp trai nhất). Tôi hoàn toàn không cố tình lừa gạt cậu, mọi thứ đều là vô tình, chính bản thân tôi cũng cảm thấy vô cùng bất ngờ. Tôi mua một ít đồ ăn để tạ lồi với cậu, nơi này khá xa kí túc xá nên hãy ăn no bụng rồi hắn về nhé!"
Hựu Trí nhìn hai hộp sữa vị chuối và vài gói bánh lớn nhỏ chen chúc nhau bên trong túi. Bản thân cậu cũng có chút cảm động. Nếu suy nghĩ kĩ thì chuyện này quả thật không phải lỗi của Hứa Dĩ Tranh, nhưng cậu giận là vì người cậu thích không ai khác chính là hăn ta, mà hắn ta lại không chung tình!
"...Nếu anh ta chung tình hơn thì có lẽ mọi chuyện đã khác rồi"
Suy nghĩ này hiện lên trong đầu Hựu Trí khiến cậu đỏ bừng mặt. Không lẽ, chỉ cần Hứa Dĩ Tranh trở nên chung tình, cậu sẽ bỏ qua vấn đề anh ta là con trai hay sao?
