Trì Lạc lườm Cố Triển Phi một cái, nhìn vẻ mặt của anh chính xác là anh đã biết tất cả mọi chuyện, chỉ là anh không chịu nói cho cậu thôi.
Trì Lạc lấy điện thoại trong túi ra, gửi tin nhắn cho Cố Triển Phi:"Đồ lừa đảo"
Cố Triển Phi ngay lập tức đáp lời cậu:"Không hề, do em không hỏi tôi."
Trì Lạc cau mày nhắn lại:"Em mà nghĩ tới chuyện một cô bé nhỏ nhắn lớn lên lại trở thành đàn anh cao hơn mình cả cái đầu à?"
Cố Triển Phi cười mỉm, anh tắt điện thoại, không nhìn Trì Lạc nữa mà khoanh tay ngồi nghe ba mẹ hai bên nói chuyện với nhau. Trì Lạc hậm hực không biết trút giận lên ai, đành đứng dậy đi lên phòng mình.
Đã lâu không trở về nhà cũ, Trì Lạc vô cùng nhớ nhung căn phòng của mình. Ngày thường Trì Lạc không bao giờ về nhà, cậu sợ cảm giác cả một không gian rộng lớn mà chỉ có một mình mình nên chỉ khi nào ba mẹ về nước Trì Lạc mới bước chân về nhà mà thôi.
Trì Lạc đi đến trước cửa phòng của mình, vươn tay nắm lấy tay gạt, vừa mở ra, cậu lập tức bị một lực mạnh đẩy vào bên trong.
Cậu giật mình quay đầu lại, Cố Triển Phi vươn tay khóa cửa rồi ấn người cậu vào tường. Trì Lạc quay đầu sang phía khác không thèm nhìn anh. Cố Triển Phi đỡ cằm cậu kéo lại, cúi thấp đầu, hỏi:
"Em giận ai đó?"
"Không giận."- Trì Lạc vừa nói vừa bĩu môi.
Trông đáng yêu quá thể! Cố Triển Phi không nhịn được mà hôn cậu một cái. Trì Lạc đẩy anh ra, nói:"Em đã đồng ý cho anh hôn chưa?"
Trông Trì Lạc hiện giờ giống hệt một chú mèo nhỏ đang giận dỗi. Anh ôm lấy cậu, nói giọng bảo:"Tôi xin lỗi, đáng ra tôi nên nói với em sớm hơn"
Cậu không ngờ anh lại xin lỗi nhanh đến như vậy, Trì Lạc quay lại nhìn anh, Cố Triển Phi âu yếm nói với cậu:
"Năm em mới lên đại học, dì Trì đã gọi báo tin cho tôi rằng tôi và em chung trường, mong tôi có thể giúp dì chăm sóc cho em. Nào ngờ... lần đầu gặp lại tôi đã thấy em ngồi trong Net chơi game, đã thế còn là chơi cùng tên
"chồng cũ" kia nữa"
"..."- Trì Lạc không biết phải trả lời như thế nào, cậu không rõ Cố Triển Phi đã bắt gặp mình như thế nào nhưng quả thật những ngày mới lên đại học, tần suất cậu đi Net rất nhiều.
Thế nhưng, rất ít khi cậu chơi cùng Lâm Phong khi đang ở Net vì thời gian của hai người thường lệch nhau, cậu thắc mắc hỏi Cố Triển Phi:"Em chơi với hắn ta lúc nào?"
"Để xem..."- Cố Triển Phi vừa nhớ lại vừa kể:"Hôm đó tôi bị Hứa Dĩ Tranh kéo đến quán Net gần trường vì tên đó có bài luận cần viết. Trong lúc đang đợi cậu ta chọn máy, tôi nhìn thấy em ngồi trong góc tập trung chơi game, đã thế còn vừa nói chuyện vừa cười, nhìn kĩ thì tôi mới thấy được id game của em và tên khốn Lâm Phong kia."
"..." À, hình như là có thật. Trì Lạc nhớ có một hôm Lâm Phong hẹn cậu đi đánh boss, vì chỗ cậu đang ở gần quán
Net hơn nên Trì Lạc ghé vào chơi luôn. Nhưng thật sự cậu có vừa nói vừa cười à?
Giờ mới đế ý, thì ra vì lý do đó nên anh mới biết được cậu chính là A Lạc Lạc.
Trì Lạc trông thấy vẻ mặt của Cố Triển Phi không dễ nhìn một tí nào khi phải nhắc lại cái tên Lâm Phong đó. Có đưa một ngón tay lên chọt vào má anh, nhoẻn miệng cười:
"Làm sao đây, Chí tôn bây giờ lại đi ghen với tên Lâm Phong đó à?"
Cố Triển Phi nắm lấy bàn tay quậy phá của cậu:"Đúng vậy, tại sao hắn lại gặp được em trước tôi? Tôi cũng chơi game sớm mà?"
....Cái người ấu trĩ này có thật sự là Cố Triển Phi- Chí tôn đứng đầu sever mà cậu quen biết không vậy?
Trông Cố Triển Phi lúc này thật đáng yêu quá đi mất, cậu rướn người hôn nhẹ lên môi anh, khẽ nói:
"Nhưng em đâu làm chuyện này với hắn ta?"
Trái tim Cố Triển Phi bị Trì Lạc làm cho ngứa ngáy. Anh còn muốn bắt nạt cậu thêm một lúc nữa nhưng bốn vị phụ huynh bên dưới đã phát hiện ra sự mất tích của hai người nên đã lên lầu tìm.
Cố Triển Phi đành gác lại chuyện này, cùng Trì Lạc đi xuống ăn uống, còn trong lòng thì suy nghĩ đủ chuyện để
"bắt nạt" cậu.
Bởi vì mẹ Trì không nấu cơm nên hai gia đình quyết định cùng nhau đến nhà hàng dùng bữa. Họ chọn một nhà hàng lẩu cao cấp năm ở trung tâm thị trấn. Nhà hàng này vừa nối tiếng lại vừa đông khách, nếu là bình thường có lẽ họ sẽ phải đợi từ hai đến ba tiếng mới được vào, nhưng vì ba Cố là khách lớn ở đây nên bọn họ được ưu tiên.
Vì suốt quãng đường đi các vị phụ huynh chỉ luôn trò chuyện cùng nhau nên hai bạn trẻ cũng có thời gian để mà
"vui vẻ" với nhau. Cố Triển Phi ngồi trên xe trông thì nghiêm chỉnh nhưng tay cứ nắm lấy tay bạn nhỏ bên cạnh, nhiều lúc Trì Lạc muốn rút ra nhưng anh lại nắm càng chặt hơn.
Khi đã đến nhà hàng rồi, Cố Triển Phi còn cố ý nắm tay kéo cậu ra ngoài. Trì Lạc sợ dì và chú Cố nhìn thấy nên luôn tìm cách tránh anh, đôi lúc còn cố tình dùng mắt ra hiệu cho anh biết ở đây có người lớn nhưng Cố Triển Phi toàn giả vờ không hiểu.
Cố Triển Phi biết cậu lo sợ điều gì nhưng đối với anh điều đó không quá quan trọng. Chỉ cần là người anh thích, anh sẽ bảo vệ cậu đến cùng. Dù là ai cũng sẽ không chia rẽ được bọn họ. Thế nhưng anh không biết làm thế nào để giảm bớt nỗi lo trong lòng Trì Lạc, chắc có lẽ phải kiên nhẫn giải thích với cậu thôi.
Trì Lạc thì nhất quyết không động đến Cố Triển Phi dù là một ngón tay. Ba mẹ cậu còn dễ nói chuyện chứ lỡ mà dì và chú Cố không chấp nhận, làm ảnh hưởng đến mối quan hệ của các vị phụ huynh thì cậu cảm thấy khó xử lắm.
Vậy nên, trước mắt cậu phải giấu bọn họ trước đã, nếu có cơ hội thì sẽ nói, còn không thì...
Hai người ôm hai tâm trạng đối lập bước đi bên cạnh nhau mà không hề hay biết rằng, nội dung cuộc trò chuyện của bốn vị phụ huynh kia đều xoay quanh hai người họ.
