Cố Triển Phi thật sự đưa Trì Lạc đi mua máy tính mới, anh nhờ nhân viên đưa Trì Lạc đến chỗ các loại máy tính chuyên dùng để chơi game cho cậu chọn. Trì Lạc nhìn đến hoa cả mắt rồi lại nhìn đến giá niêm yết được đặt bên cạnh máy tính, cậu sợ hãi:
"Thế này cũng đắt quá rồi...
"Tiền của tôi mà em ngại à?"- Cố Triển Phi quay sang nói với nhân viên:"Anh cứ đưa em ấy đi xem, màn hình, cpu, bàn phím, chuột, tai nghe,.... Em ấy thích cái nào cứ lấy cái đó, tôi sẽ thanh toán"
Nhân viên gặp được một vị khác chịu chi như vậy thì hớn hở ra mặt, không đợi
Trì Lạc lên tiếng liền kéo cậu đi, giới thiệu từ sản phẩm này đến sản phẩm khác.
Trì Lạc vừa xem sản phẩm vừa kiểm kê số dư của mình trong đầu, thôi thì dùng thẻ tín dụng tạm vậy.
Cổ Triển Phi thong dong ngồi trên ghế đọc tạp chí, dường như đối với anh những món đồ điện tử này so với sạp rau bày bán ngoài chợ cũng chẳng khác nhau là mấy. Miễn là Trì Lạc vui thì bỏ ra bao nhiêu tiền cũng xứng đáng.
Trì Lạc đi cùng nhân viên hơn hai tiếng cuối cùng cũng chọn được một bộ thiết bị ưng ý. Cố Triển Phi đi đến bên cạnh cậu, xem sơ qua một lúc thì nhíu mày:"Sao không chọn loại có cấu hình cao hơn?"
Trì Lạc đâu thể nói rằng do bản thân thấy nó đắt được, cậu đành bấm bụng nói dối:"Vì em dùng cấu hình cỡ này được rồi, sau này cần thiết thì em sẽ đổi lên cao hơn"
"Cũng được"- Cố Triển Phi lấy thẻ từ trong ví ra đưa cho nhân viên:"Khi nào muốn đổi thì nói với tôi, tôi đưa em đi mua"
Trì Lạc cản anh lại:"Em trả, em trả cho, em có tiền mà"
Cố Triển Phi nhướng mày:"Vậy sao?" Anh nói nhỏ vào tai cậu:"Vậy tiền đó để bồi bổ cho vợ tôi đi nhé, còn mấy cái này tôi trả là được, dù sao về sau thẻ của tôi cũng là của em"
Trì Lạc im lặng không biết phải nói gì, có thể là cậu không giàu bằng Cố Triển Phi nhưng cậu cũng có tiền mà, cũng không đến mức không tự mua nổi đồ cho bản thân.
Cố Triển Phi thấy Trì Lạc có vẻ không vui, dường như biết cậu đang suy nghĩ về vấn đề tiền bạc, anh lại nói tiếp:"Thẻ của anh cũng là thẻ của em, ngược lại thẻ của em cũng là thẻ của anh. Khi nào anh cần dùng đến, em đưa anh được chứ?"
Nghe vậy thì Trì Lạc vui lắm, cậu gật đầu lia lịa, tự nhủ khi về nhà sẽ để dành thật nhiều tiền vào trong thẻ, chờ đến khi anh cần dùng đến.
Nhân viên cầm thẻ của Cố Triển Phi đi thanh toán, sau đó cười bảo:
"Anh cho chúng tôi xin địa chỉ nhé, ngày mai sẽ có nhân viên giao hàng đến tận nơi và lắp ráp thiết bị cho anh"
Cố Triển Phi định viết địa chỉ của kí túc xá nhưng ngẫm một lúc anh lại viết ra một cái địa chỉ khác. Trì Lạc nhón chân lên xem, nhìn anh đầy vẻ thắc mắc:
"Anh không nhớ địa chỉ kí túc xá hả?"
Cố Triển Phi bật cười, anh lắc đầu, đưa giấy bút cho nhân viên rồi bảo:"Ngày mai tôi sẽ đưa em đến địa chỉ này"
Cố Triển Phi nói là làm thật, sáng sớm đã đứng trước cổng kí túc xá đợi Trì Lạc đi xuống. Anh đưa cậu đi đến trước một chiếc xe vô cùng sang trọng. Trì Lạc nhìn chiếc maserati trước mặt mà mém tí nữa là chửi thề.
Cố Triển Phi mở cửa ghế phụ cho cậu, Trì Lạc còn muốn hỏi thêm rốt cuộc Cố Triển Phi làm sao có được chiếc xe này nhưng xung quanh có quá nhiều người nhìn nên cậu đành nuốt mọi nghi hoặc của mình vào bụng, ngoan ngoãn mà ngồi lên xe.
Trì Lạc nhìn chằm chằm Cổ Triển Phi đang xoay vô lăng, bụng chứa đầy những lời muốn hỏi nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. Cố Triển Phi cũng liếc mắt sang nhìn cậu, hỏi:
"Sao vậy?"
"Em hỏi cái này hơi bất lịch sự nhé!"- Trì Lạc bối rối hỏi:"Anh bảo anh làm thêm trong công ty gia đình, như vậy rốt cuộc gia đình anh giàu đến mức nào vậy?"
"Không đến mức như thế đâu, chỉ là một gia đình tiêu chuẩn thôi."- Cố Triển Phi đáp với vẻ vô cùng ung dung.
Thật ra, Trì Lạc từ lâu đã biết thân phận anh không tầm thường nhưng rốt cuộc ghê gớm đến mức nào thì cậu không hề hay biết. Trì Lạc bận rộn với mớ suy nghĩ của mình mà không hề để ý rằng Cố Triển Phi đã đưa cậu nên một nơi hoàn toàn xa lạ.
Cố Triển Phi dừng xe trước một căn biệt thự, anh bước xuống xe, mở cửa ghế phụ đưa Trì Lạc xuống. Cậu bước xuống nhưng vẫn ngơ ngác nhìn anh, đây hình như là khu dân cư dành cho giới thượng lưu sinh sống.
Cố Triển Phi vờ như không nhìn thấy sự kinh ngạc của cậu, anh đi vào bên trong mở cửa thì toàn cảnh căn biệt thự đã hiện ra trước mắt cậu.
Nơi này có hai tầng, đứng từ tầng hai nhìn xuống có thể trông thấy toàn cảnh của tầng một. Ở tầng một là phòng khách, giữa nhà được xây một hồ bơi lớn, bên cạnh hồ bơi được đặt tivi và ghế sofa. Đi qua hồ bơi là ba bậc thang thấp dẫn lên phòng bếp, ở đó đặt một bàn ăn, một nhà bếp và một quầy bar.
Cố Triển Phi giới thiệu sơ qua với cậu rồi dẫn cậu đi thẳng lên tầng hai, ở tầng hai có ba cánh cửa, Cố Triển Phi mở cánh cửa ở chính giữa, bên trong là một căn phòng ngủ đơn giản hiện đại, nhưng điều đặc biệt chính là, bộ máy tính hai người vừa mua hôm qua đã được đặt một góc trong phòng.
Trì Lạc mở to mắt nhìn Cố Triển Phi, anh mỉm cười không đáp lời. Trì Lạc đi đến trước bộ bàn phím, nhìn một lúc liền hỏi anh:
"Nơi này là..."
"Là nhà của chúng ta"- Cố Triển Phi đi đến quỳ xuống trước mặt cậu:
"Cho phép tôi trở thành người nhà của em nhé?"
