Những Ngày Tháng Yêu Đương Cùng Chí Tôn

Chương 90: Thi học kì




Cứ như thế suốt hơn một tuần, Trì Lạc ngồi lì trong nhà từ chối mọi cuộc hẹn của Cố Triển Phi, cậu liên tục đánh [Ngưu Đế cho đến khi nhặt đủ mười sáu chiếc sừng. Nhìn thấy thành phẩm trước mắt, Trì Lạc càng hăng hái bắt đầu đi tìm các vật phẩm tiếp theo, nhưng chưa kịp tìm ra thì một chuyện động trời đã ập xuống đầu cậu:

"Thi học kì?"- Trì Lạc ngớ người quay phắt lên hỏi Hựu Trí.

Hựu Trí nhún vai:"Nhà trường cho phép cậu nghỉ để cậu ổn định tâm lý, bên cạnh đó cũng là để cậu có thời gian tự ôn tập ở nhà, mà ai ngờ đâu suốt mấy tuần này cậu lại ngồi lì ra đấy chơi game, bây giờ nước tới chân rồi, nếu không qua môn thì cậu cứ chuẩn bị tinh thần đóng tiền học lại suốt kì nghỉ đông đi"

Trì Lạc nghe mà bủn rủn cả người, bằng một cách nào đó mà cậu đã thật sự quên luôn chuyện mình sắp phải đối mặt với một kỳ thi lớn... Nếu lần này phải học lại thật e là cậu sẽ chẳng có cơ hội đâu mà về gặp gỡ với bố mẹ nữa.

Cậu liếc sang nhìn nhân vật trong Điệp Mộng của mình, hít sâu một hơi rồi tiến đến tắt máy tính. Cậu đến bàn học của Hựu Trí, mang hết tất cả bài vở mà mình đã bỏ lỡ suốt thời gian qua bắt đầu ôn tập. Nhìn tấm lịch trên bàn, chỉ còn hơn hai tuần nữa sẽ đến kì thi, Trì Lạc bắt đầu đặt mục tiêu một ngày chỉ ngủ hai tiếng để ôn thi.

Hai tuần nghe thì có vẻ nhiều nhưng chỉ chớp mắt cái thôi đã trôi qua gần hết. Kiến thức trong một tuần học trên lớp thì Trì Lạc có thể bù đắp được nhưng các kiến thức đã quên từ trước thì không tài nào ôn lại trong vài ba ngày được. Trì Lạc cũng từng có ý định buông xuôi theo số phận nhưng nhớ lại lời hứa trở về thăm mẹ với Cố Triển Phi, Trì Lạc không thể nào không cố gắng được.

Cứ như thế "kiếp nạn" thi học kì cuối cùng cũng trôi qua. Sau khi bước ra khỏi phòng thi môn "Triết học", Trì Lạc cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, những lời bạn học nói đều trở nên mơ hồ. Cậu vô thức đi về kí túc xá, nằm dài lên giường rồi đánh một giấc thật dài.

Đến khi Trì Lạc mở mắt ra thì trời đã tối, cậu còn định ngủ tiếp đến sáng

nhưng phát hiện bên cạnh mình còn có một người khác. Trì Lạc chưa tỉnh hẳn, nheo mắt nhìn một lúc mới phát hiện người này chính là Cố Triển Phi, anh vậy mà lại leo lên giường ngủ cùng cậu.

Trì Lạc sợ làm anh tỉnh giấc, cậu nhẹ nhàng gỡ cánh tay đang ôm trên người mình xuống, Trì Lạc nhớ rõ là mình đã làm chậm rãi lắm rồi nhưng mà Cố Triển Phi vẫn tỉnh giấc. Anh "ưm" một tiếng thật dài, ôm cả người cậu vào trong lòng, giọng trầm khàn:

"Ngoan, cho tôi ôm một lúc nữa, đã hai tuần không được gặp em rồi"



Khuôn mặt Trì Lạc nóng bừng, cậu xấu hổ áp mặt mình vào hõm cổ của anh, cảm nhận từng nhịp thở đều đều. Ngay lúc Trì Lạc một lần nữa chuẩn bị chìm vào giấc ngủ thì bỗng một tràn tiếng ho sặc sụa vang lên bên tai.

Hựu Trí đứng ngoài cửa dùng hai tay che mắt:"Tớ không thấy gì đâu nhé, hai người tiếp tục đi"

Biết là Hựu Trí đang nghĩ bậy bạ trong đầu, Trì Lạc mặc kệ tất cả mà bật dậy, chạy thẳng đến trước mặt Hựu Trí nói:"Không, không phải như cậu nghĩ, cậu biết mà, anh ấy, anh ấy buồn ngủ, nên nên mình cho ngủ cùng thôi. Ủa không, ý là, mình còn không biết tại sao anh ấy lại ở đây"

Hựu Trí ra vẻ thấu hiểu, cậu ta vỗ vỗ vai Trì Lạc bảo:"Tớ hiểu mà, dù sao hai người cũng là người yêu của nhau, thân thiết một chút cũng tốt. Nhưng mà, để cho cẩu độc thân như tớ trông thấy thì có chút không hay!"

"Tớ không biết thật mà"- Trì Lạc gào lên trong bất lực.

Cố Triển Phi còn đang mơ màng ngồi trên giường:"Có chuyện gì sao? Khi nãy đến thăm em, thấy em ngủ ngon quá tôi không tiện đánh thức, chỉ đành...

"Ngưng!"- Trì Lạc ra dấu im lặng:"Anh không cần giải thích, bây giờ em đói rồi, chúng ta đi ăn, nhé?"

"Vậy hai người đi đi nhé, tớ quay lại lấy đồ rồi cũng đi luôn, tạm biệt"- Hựu Trí đẩy hai người ra bên ngoài rồi đi vào trong lấy đồ. Trì Lạc và Cố Triển Phi bốn mắt nhìn nhau, ngây ra một lúc mới nhận ra là mình bị đuổi.

Hai người sóng vai đi đến một tiệm lẩu nằm bên cạnh kí túc xá. Cố Triển Phi lo lắng cho dạ dày của Trì Lạc nên không cho cậu ăn cay, anh gọi phần lẩu uyên ương, mình thì ăn bên lẩu cay còn bên lẩu nấm thì để dành cho Trì Lạc.

Cậu nhìn chăm chăm vào phần lẩu đỏ thẫm của anh, nhíu mày bất mãn:"Anh có biết rằng đây là cách tốt nhất để phá hủy một tình bạn đẹp không?"



"Không sao, dù sao tôi cũng không xem em là bạn"- Cố Triển Phi vừa nói vừa thả thịt vào nồi lẩu của cậu.

Trì Lạc khổ sở nhìn anh:"Không mấy anh cũng ăn lẩu nấm cùng em đi, làm như vậy em sẽ đỡ khó chịu hơn"

"Không được, lỡ gọi rồi, bỏ đi thì phí lắm"- Cố Triển Phi nói mà mặt không biến

sắc.

Trì Lạc cáu kỉnh nhìn anh, bĩu môi:"Thật là, nếu anh mà là Hựu Trí thì em đã bỏ anh ở lại đây ăn một mình rồi, đáng ghét thật đấy!"

"Hửm? Bây giờ lại so sánh tôi với cả Hựu Trí sao?"- Cố Triển Phi nhìn cậu nhướng mày.

"Không.."- Trì Lạc cứng họng, chỉ biết im lặng vì nếu càng nói cậu sẽ càng sai.

Cố Triển Phi cũng không xoắn xuýt vấn đề này nữa, anh đợi thịt chín rồi gắp bỏ sang chén cho cậu, mắt vẫn nhìn vào nồi lẩu:"Ngoan đi, ăn xong anh đưa em đi mua máy tính mới, màn hình máy tính của em hư rồi mà, đúng không?"

Đôi đũa trên tay Trì Lạc rơi xuống, cậu mở to mắt nhìn anh:"Làm sao anh biết?"

"Khi nãy trong lúc em ngủ, anh định mượn tài khoản em chơi game một lúc nhưng khởi động lâu quá nên anh ngủ cùng em luôn"

"À.."- Thì ra...đây mới chính là lý do khiến Cố Triển Phi buồn ngủ.

Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận