Hẹn Anh Ở Kiếp Sau

Chương 246: Chap 247




Trên chiếc xe hơi quan trọng, người đàn ông nắm tay người phụ nữ ngồi bên cạnh, hạnh phúc nói: "bà xã, em nói xem, con trai sinh ra sẽ giống ai".

Người phụ nữ mang thai hơi bực dọc nói: " Thẩm Ý Hiên, chẳng phải sinh ra là sẽ biết ngay sao.".

Thẩm Ý Hiên vẫn cười: "cũng còn lâu lắm mới nhìn thấy được. Bây giờ, chúng ta đoán xem".

- " Anh lo tập trung lái xe đi, hôm nay sau lại muốn ra ngoài".

Thẩm Y Hiên nghe lời nhìn phía trước, miệng trả lời: " Giang Kiêu và Mạc Lâm hẹn".

" Anh đi đi, chỗ các anh bàn công việc, mang em theo làm gì"." Bà xã của anh cũng được quyền biết công việc của anh."." Miệng anh càng ngày càng dẻo". Lưu Mẫn cười trả lời.Cả hai trên xe cười nói, ánh mắt chưa bao giờ nhìn vào quảng trường, nên đã bỏ mất một hình ảnh quen thuộc.

Khi chiếc xe của Thẩm Ý Hiên chạy đi khỏi không bao lâu, một chiếc thể thao màu đen chạy nhanh tới, người đàn ông trên xe đang nghe điện thoại, ánh mắt nhìn thoáng ra bên ngoài, liền thắng xe gấp, cả đoàn xe phía sau vì cái thắng gấp của anh, mà liền kẹt đường, xe phía sau anh không kịp thăng đã tông vào đít xe anh, làm cho ngực anh đập vào vô lăng, anh hít một ngụm, bên kia điện thoại nghe thấy sự khác thường liền hỏi.

- " Cậu làm sao vậy".

Người đàn ông lúc này vội nói: "tôi có chuyện cúp máy trước". Sau đó vội vàng xuống xe.

Anh ta vừa đi vài bước đã bị chủ xe sau chặn lại nói: " là do anh thắng gấp, lỗi không phải tại tôi, xe anh hư tôi không chịu trách nhiệm"

Người đàn ông không thèm nhìn, miệng chỉ nói: " Cút nhanh cho tôi".

Nói xong, anh ta liền sải bước đi dài đi vào quảng trường, khi đến gần hai tay đút trong túi quần khẽ giật một cái, môi nở nụ cười, đi tới gần anh ta nhìn Lạc Hiểu Nhiên ngồi ở đó: " Lạc Hiểu Nhiên."

Đột nhiên, có người gọi tên mình, Lạc Hiểu Nhiên giật mình ngẩng đầu lên, sau vài giây thì nhẹ cười: " Mạc Lâm, đã lâu không gặp anh".

Mạc Lâm cười nhìn cô: " Em cũng biết nói là đã lâu, em không tim không phổi đột nhiên trong một đêm liền biến mất bốn năm, có biết mọi người lo lắng cho em không".

Lạc Hiểu Nhiên đứng dậy áy náy nói: "Xin lỗi".



- "Em sao lại ở chỗ này"

Lạc Hiểu Nhiên vừa đi vừa nói: " em ra ngoài mua chút đồ".

- " Lưu Mẫn đã biết em quay về chưa".

Lạc Hiểu Nhiên lắc đầu chưa ạ: " em sắp xếp công việc sẽ tìm chị ấy sau".

" Lạc Hiểu Nhiên, bọn anh có một bữa tiệc, em tham dự luôn được không, mọi người gặp em chắc hẳn sẽ rất vui.""À, em còn có việc, hẹn mọi người lúc khác nha". Lạc Hiểu Nhiên liền từ chối, thí đều nói xong còn muốn bỏ chạy. Buổi tụ họp chắc chắn sẽ không thiếu Hoắc Cao Lãng, cô biết trước sau gì cũng sẽ gặp anh, nhưng hiện giờ cô còn chưa muốn nhìn thấy anh.Mạc Lâm cười: "Lúc nào, hôm nay là thích hợp nhất, Lạc Hiểu Nhiên cậu ấy không có đến, bốn năm qua thời gian tụ họp của bọn anh đa số cậu ấy không xuất hiện".

Lạc Hiểu Nhiên sửng sờ, cười gượng nói: "Thật sự, em có chút việc..."

- " Hôm nay em nhất định phải đi, công việc em cứ nói anh cho người sắp xếp giúp em".

Đã đến bước này, Lạc Hiểu Nhiên chỉ không tình không nguyện đồng ý: "Mạc Lâm, bốn năm không gặp cái khí thế chèn ép người này của anh rất giống một người em quen".

" Ai thế". Mạc Lâm cao hứng hỏi."Lưu Hiểu". Lạc Hiểu Nhiên thật tình nói.Mạc Lâm đột nhiên khựng lại sau đó cười nhẹ: " Vậy sao".

Lạc Hiểu Nhiên cũng không để ý thái độ lạ của Mạc Lâm, cô cùng anh ta vừa đi vừa nói.

Mạc Lâm hỏi thăm cô: " Trông em như thế này bốn năm này sống không tệ".

" Vâng ạ."" Lần này em có công việc gì ở thành phố D".Lạc Hiểu Nhiên im lặng một lúc mới nói: " Đối tác của công ty em lần này ở thành phố D. Em là trưởng phòng dự án, lần này em đến để bàn bạc công việc".

Mạc Lâm gật đầu: " Úm, em sẽ ở lại khoảng bao lâu".

" Đến khi kết thúc dự án, hoặc có thể sẽ sớm hơn"." Lần này em hợp tác cùng công ty nào, có cần anh đánh tiếng một chút không." Mạc Lâm hỏi.



Lạc Hiểu Nhiên lắc đầu: " À không cần đâu, cũng đã ký kết hết rồi, hiện giờ có một chút vấn đề không thống nhất được, em tự mình giải quyết được. Cám ơn anh".

Mạc Lâm cũng không ép buộc cô, anh ta cười nói: "Ừm, có việc gì cần giúp đỡ thì nói với anh. Lần này em về ở đâu có chỗ ở chưa".

- " Có rồi ạ, em sáng nay đã đến chỗ ở rồi, vừa rồi em định đi mua một ít vật dụng cá nhân ai ngờ lại gặp được anh".

Người hỏi người trả lời, đến trước cửa nhà hàng cũng khoảng mười lăm phút.

Lạc Hiểu Nhiên đi sau lưng Mạc Lâm đến trước cửa anh ta dừng hỏi ý cô: " Anh mở cửa được chưa".

Lạc Hiểu Nhiên gật đầu, cửa phòng được Mạc Lâm mở ra, bên trong có hai người đàn ông, một người phụ nữ.

Vừa thấy Mạc Lâm, Giang Kiêu liền mắng: " Cậu chết đi đâu vậy".

Mạc Lâm chỉ cười: " Tôi có chút việc".

" Việc gì, bọn tôi chờ cậu gần một tiếng đồng hồ, cậu nên biết phụ nữ mang thai không thể đói bụng quá lâu"." Tôi không có vợ biết mấy chuyện này làm gì". Mạc Lâm lập tức phản bác, cái tên chết bầm này, từ ngày có vợ liền cứ nhét cơm chó vào họng anh ta." Đừng cãi với tôi nữa. Xem tôi mang ai đến cho mọi người".Mạc Lâm đứng nép qua bên một bên nhường cửa lớn, sau đó liền nói to: "Em vào đi".

Lạc Hiểu Nhiên từ từ bước vào phòng, hai người đàn ông ngạc nhiên, nhưng không bằng Lưu Mẫn, cô ấy thoáng sững sốt đứng bật dậy, đứng nhanh tới mức Thẩm Ý Hiên cũng hoảng hốt đứng lên theo đưa tay đỡ cô ấy.

Lưu Mẫn thấy Lạc Hiểu Nhiên đứng yên ở đó, rồi ánh mắt nhanh chóng trở nên phấn khích, rươm rướm nước mắt, nhưng không nói lời nào, liền xoay người ngồi xuống ghế của mình, không để ý đến Lạc Hiểu Nhiên.

Lạc Hiểu Nhiên không kinh ngạc cũng chẳng nổi cáu, chỉ bất đắc dĩ lắc đầu, đi đến gật đầu chào David và Thẩm Y Hiên.

-" Chị, chị giận em thật sao?" Cô chủ động tiến lên, khẽ nói.

Lưu Mẫn vừa dùng nĩa xới thức ăn trong dĩa vừa hờn mát lên tiếng: "Bây giờ cô thấy mình giỏi rồi, tôi làm sao lại dám giận cô được?"

-"Chị..." Lạc Hiểu Nhiên thở dài, đưa tay kéo nhẹ tay Lưu Mẫn.

Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận