Giản Thuệ Người Vợ Bị Lãng Quên

Chương 37: Phát hiện ra một thế giới khác




"Cậu nói tôi biết, có cách nào để trở về không ?"

Tống Dân thở dài..."nếu có cách thì em đã về rồi, đâu còn lang thang như kẻ vô gia cư thế này !"'

Tiêu Thần trầm mặc "vậy sao cậu không xé bỏ quyển tiểu thuyết vớ vẩn này đi ?"

'Em đều đã thử cả rồi !'

"Như vậy cũng tốt, không về được cũng tốt. Cứ ở lại đây".

'Như làm sao được chứ anh họ, anh không sợ dì lo lắng cho anh sao ?'

Tiêu Thần đưa mắt nhìn Tống Dân nhưng không lên tiếng.

'Có phải anh sợ sau khi trở về thì anh và Giản Thuệ sẽ trở thành một mối quan hệ khác ?

"Không phải !"

'Anh còn chối đông chối tây'

Trong một lần ngồi hóng gió bên bờ vực, Tống Dân vô tình phát hiện ra một thế giới bên dưới đáy vực, anh nghĩ đó là khe hở của thời gian, cũng có thể sẽ thông qua khe hở đó mà trở về "tốt...tốt quá rồi, lần này mình có thể đưa mọi người trở về Tiêu gia".

Giản Thuệ vừa chuẩn bị xong bữa tối, thấy Tống Dân vui vẻ thì khẽ lên tiếng hỏi "Tống Dân, anh làm gì mà vui vậy ?"

'Giản Thuệ, cô đến đây !'

- Chuyện gì ?

'Tôi nghĩ là mình đã tìm ra được cách trở về !'

- Anh nói thật chứ ?

'Ừm !'

Giản Thuệ vui mừng đến mức rơi nước mắt "tốt quá rồi !"

Tống Dân thở dài "hỏi thật cô này Giản Thuệ"

- Anh cứ hỏi đi !

'Cô thực sự không có tình cảm gì với Vương gia sao ?'

Giản Thuệ cúi mặt "có tình cảm thì đã sao, không có thì thế nào... ngài ấy cũng đâu có thích tôi".

"Vậy nếu như Vương gia thích cô thì thế nào ?'

- Sẽ không có chuyện đó đâu. Chúng ta nên nhanh chóng trở về.

'Cô thật sự không hối hận chứ ?'

- Tất cả tùy duyên !

'Được, vậy đợi đến nửa đêm, chúng ta sẽ cùng trở về'.



Giản Thuệ quay mặt đi để che giấu cảm xúc, cô không muốn ai biết cô đang buồn.

'Anh họ có trong đó không ?'

"Xảy ra chuyện gì ?"

'Anh họ, tôi nghĩ là tôi đã tìm ra được cách quay trở về !'

Tiêu Thần nhìn Tống Dân bằng ánh mắt không tin tưởng lắm "cậu nói thật chứ?"

'Thật !'

"Có được bao nhiêu sự tự tin trong đó ?"

'Tôi chắc chắn"

Tiêu Thần không nói gì, lòng xuất hiện nhiều cảm xúc khó tả đan xen nhau.

'Nửa đêm nay anh ra bờ vực, chúng tôi chờ anh ở đó'

"Ý là nhảy xuống vực sao ?"

'Đúng vậy'

"Cậu bị điên à ?"

'Tùỳ anh, tôi và Giản Thuệ sẽ trở về'.

Tiêu Thần đỡ trán "đây là một cái suy nghĩ quá mức điên rồ, cậu đừng bao giờ làm ảnh hưởng đến Giản Thuệ !"

'Tin tôi đi, lần này tôi chắc chắn sẽ thành công'.

"Có điên mới tin cậu".

'Anh...Hừ, không tranh cãi với anh'.

"Cậu đứng lại, nếu như dám để Giản Thuệ gặp nguy hiểm thì tôi sẽ giết chết cậu".

Tống Dân không thèm để ý đến lời của Tiêu Thần.

- Tống Dân, anh nói xem đã sắp đến giờ chưa ?

'Sắp rồi !'

Giản Thuệ có chút hồi hộp "anh chắc chứ ?"

'Chắc chắn'

Tống Dân ngóng chờ mãi vẫn chưa thấy Tiêu Thần đến, cũng sắp đến giờ tốt. Anh quyết định nắm tay Giản Thuệ nhảy xuống vực.

Giản Thuệ khẽ hỏi "Ý anh là mình sẽ nhảy từ trên này đến dưới kia sao ?"

'Đúng vậy, mấy ngày qua tôi đã để ý rất kỹ rồi. Cứ nửa đêm thì dưới bờ vực kia như mở cánh cửa của một thế giới khác'.



- Anh nói thật chứ ?

'Tôi cũng vô tình phát hiện ra khi ngồi hóng gió'.

Giản Thuệ nhìn chằm chằm về phía đáy vực "sao tôi chỉ thấy toàn bóng tối vậy ?"

'Vẫn chưa đến giờ'

- Lỡ như đêm nay cánh cửa kia không mở thì sao ?

'Không đâu, tôi đã nhìn thấy nó được mở trong suốt ba đêm nay'

Giản Thuệ có chút mong đợi "được"

"Hai người quá mạo hiểm rồi"

- Vương gia, sao ngài lại đến đây ?

'Là tôi báo cho anh ấy biết'

- Cái gì ? Tống Dân anh bị điên à ? Sao lại để người khác biết chuyện chúng ta xuyên đến đây ?

'Giấu làm gì, anh ta cũng vậy mà !'

- Ý anh là sao ?

'Anh ta là đại thiếu gia nhà họ Tiêu đó'

- Gì chứ ?

Giản Thuê nhìn Tiêu Thần "anh ta nói thật ?"

Tiêu Thần gật đầu "ừm !"

Giản Thuệ cứng họng "Gì chứ ? Sao lại như vậy ? Theo lý mà nói thì anh ta là anh chồng của mình, vậy mà mình còn ở đây kết hôn cùng anh ta. Chết rồi, chết rồi, lần này chết thật rồi !"

Như lời Tống Dân nói, đúng là có một thế giới khác xuất hiện.

Tiêu Thần nhíu mày "Cậu ta nói thật sao ?"

'Nhanh nhảy xuống, cánh cửa kia sẽ rất nhanh khép lại !'

Tiêu Thần nắm tay Giản Thuệ "có sợ không ?"

Giản Thuệ lắc đầu !

"Vậy chúng ta về thôi"

Giản Thuệ thoáng buồn "khi trở về Tiêu gia, mình và anh ấy..."

Tiêu Thần không đợi Giản Thuệ kịp phản ứng, anh ôm cô vào lòng và nhảy xuống.

Tống Dân cũng nhanh chóng nhảy theo.

Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận