Xuyên Về Thế Thú Ta Có Hệ Thống Lạc 09

Chương 34






Nhớ lại ánh mắt và khuôn mặt của Linh Lan hắn không tự chủ được mà nhếch môi lên cười nhẹ, giống cái bé nhỏ lại xinh đẹp như vậy, nếu như để nàng ấy bị thương dù chỉ một chút cũng khiến hắn cảm thấy đau lòng, nhớ đến cảnh đám thú ngu xuẩn kia không biết xấu hổ mà muốn nàng, làm hắn có chút ý muốn đại khai sát giới. Hiện tại tạm thời thả vật nhỏ trở về, đợi thêm một thời gian nữa, hắn cảm nhận hắn sắp đột phá, nếu giờ tìm đến nàng sợ trong lúc không tỉnh táo sẽ gây nguy hại đến nàng, hắn tuy khó chịu nhưng cũng cố nhịn miệng lẩm bẩm nói “giống cái nhỏ, nàng chờ ta chút nữa thôi, ta sẽ đi tìm nàng, sẽ cùng nàng tạo ra những đứa trẻ của riêng chúng ta” nói xong bất giác nở nụ cười nghĩ tới cảnh đó khiến hắn không sao kìm chế được bản thân bây giờ thật sự rất muốn nàng. Kìm chế cảm xúc xong hắn ta quay trở vào bên trong biến mất sau cửa động.

Lúc này Linh Lan vẫn không hề biết sau này nàng sẽ còn gặp lại thú nhân đã cứu mạng nàng kia, không những vậy còn muốn cùng nàng sinh con, nếu Linh Lan biết nhất định sẽ chửi ầm lên cái đồ không biết xấu hổ, thật hết nói nổi với đám thú nhân này mà.

Linh Lan cùng Vương Lạp rất nhanh đến được chỗ ở của Lâm Y và Ngạn Minh thấy hai người đã trở về Ngạn Minh có chút không nói lên lời, vậy mà có thể quay trở ra được, “giống cái này rốt cuộc là điềm tốt hay điềm xấu đây” trong lòng Ngạn Minh trầm mặc suy nghĩ.

Linh Lan sau khi từ trên người Vương Lạp xuống liền đi đến bên người Lâm Y, đôi mắt có chút mệt mỏi nhìn Lâm Y, hắn cũng nhìn nàng, thấy cả người nàng đều là dáng vẻ mệt mỏi, lòng không khỏi có chút xót xa, tiểu Lan của hắn mới mấy ngày không nhìn thấy nàng thôi mà nàng đã gầy như vậy rồi, ánh mắt Lâm Y có chút xúc động, cũng có chút căm tức mà quay qua lườm Vương Lạp, ánh mắt hung hăng chất vấn “ngươi bảo vệ nàng kiểu gì mà khiến nàng trở nên tiều tuỵ như vậy, không phải bảo ngươi theo nàng thì chăm sóc tốt cho nàng hay sao, người nhìn nàng ấy gầy như vậy, rốt cuộc là tại sao chứ”.

Vương Lạp cũng đáp trả qua ánh mắt “xú tiểu tử nhà người, ngươi thì biết gì chứ, không phải nàng ấy rất tốt sao, chỉ là không được ngủ một thời gian thôi, còn không phải đều tại ngươi, vì lo cho vết thương của ngươi nên Lan nhi mới không ngủ nghỉ mà trở về chữa trị cho ngươi à, ở đó mà trách ta” Vương Lạp cũng không yếu thế mà đọ mắt với Lâm Y.

Ngạn Minh thấy vậy thì đỡ trán, hai cái tên này, đi thì thôi cứ hễ thấy mặt nhau là y như rằng sẽ có chuyện. Bên này hai thú nhân đang đọ mắt tóe lửa, bên này Linh Lan lại lục tìm trong túi ra một ít cây Tất Ngưu đưa cho Ngạn Minh khi thấy cây cỏ được Linh Lan nắm trong tay, Ngạn Minh cả người đều run rẩy “thật sự là Tất Ngưu, không phải là giả, đây quả thật là cây Tất Ngưu” giống y như bức hình mà tộc trưởng đã cho hắn xem trước khi đi cùng Linh Lan đến thung lũng quỷ.

Hai tay hắn đều run rẩy, nhận lấy chỗ cây trong tay Linh Lan đưa cho hắn, hắn sống đến lúc này đây là lần đầu tiên được cầm vào thứ quý giá này, sau này chết hắn cũng không hối tiếc. Thấy Ngạn Minh có phản ứng như vậy khiến Linh Lan không biết phải nói sao, ‘không phải chỉ là một loại cỏ có chút đặc biệt thôi sao, tại sao thúc ấy lại có khuôn mặt khó hiểu như vậy chứ’.

Thắc mắc gãi nhẹ đầu, sau đó như nhớ ra điều gì, quay qua thấy Vương Lạp với Lâm Y đang đọ mắt, Linh Lan nghi hoặc đi tới, lúc này cả hai người mới chịu dừng lại, Linh Lan quan tâm hỏi Lâm Y “huynh còn đau không, lúc chúng ta rời khỏi đây có gặp vấn đề gì không” dịu dàng hỏi một câu, Lâm Y khuôn mặt đỏ bừng quay đi nơi khác, lúc nãy khi Linh Lan hỏi tình trạng sức khoẻ của hắn thì có gần hắn một chút, mùi hương trên người nàng thoang thoảng khiến hắn có chút đỏ mặt, Vương Lạp như nhận ra điều đó vội đi lên kéo tay Linh Lan ra, sau đó nói “hắn không sao, nàng đừng nghĩ hắn yếu đuối, nhìn vậy thôi chứ thực ra hắn chưa chết được đâu” "hơn nữa nàng cách xa tên điểu nhân này một chút, tránh gặp rắc rồi".

Linh Lan nghe Vương Lạp nói vậy có chút giật nhẹ khoé miệng, gượng cười nhìn về phía hắn, sau đó lại nhìn về phía Lâm Y. Linh Lan nghĩ nghĩ quả là cái miệng hỗn mà” nhìn Lâm Y xong lại nhìn Vương Lạp nàng chỉ cười cười, thật không biết Lâm Y sao có thể chịu được tính cách trẻ con này của Vương Lạp mà không đánh hắn”

Nghĩ xong rồi nói với Vương Lạp, “được rồi, huynh đừng nói như vậy,” sau đó vòng qua người Vương Lạp đi đến gần Lâm Y nàng lấy trong túi ra lọ dung dịch có chất lỏng màu xanh lúc ở trong hang vừa rồi ra. Lâm Y không hiểu Linh Lan định làm gì, nhưng sau khi nhìn thấy thứ dung dịch kia Lâm Y sắc mặt khó coi đến cực điểm.

Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận