Lan nhi đây thật sự là thứ mà chúng ta cần tìm sao?” Vương Lạp tay vừa hái những cái cây này, miệng cũng không ngừng nghỉ mà quay sang hỏi Linh Lan. Linh Lan tay vừa cầm mấy cái cây vừa ngắt lên vừa mở miệng nói, “đúng vậy, đây chính là thứ chúng ta cần tìm, Vương Lạp huynh nhanh chóng thu thập chúng rồi chúng ta mau rời khỏi nơi này”.
Vương Lạp cũng không hỏi nữa chuyên tâm vào việc, khoảng một lúc lâu sau, nhìn lại chỗ thành quả của cả hai người cùng nhau làm việc, mồ hôi ướt đẫm Linh Lan có chút nóng, cũng khó trách vì nơi này là ở trong đất xung quanh bao phủ kín mít toàn là đất và đá, không có chút thoáng nào, nếu không phải loại cỏ này chuyên sinh sống ở những nơi như vậy, thật sự muốn chúng mang ra ngoài trồng” Linh Lan có chút cảm thán nghĩ nghĩ.
Hệ thống không biết xuất hiện từ bên cạnh Linh Lan từ lúc nào lúc này thấy được suy nghĩ của nàng bèn lên tiếng “ ký chủ có thể trồng trong không gian địa nơi này chuyên dùng để trồng các loại cây quý hiếm và khó sinh trưởng”. “Trong không gian địa cũng sẽ cung cấp những thứ thiết yếu và nhu cầu của loại cây đó, không giới hạn loại cây trồng” “ ký chủ có thể xem xét một chút”
Linh Lan có chút ngạc nhiên, ‘thật không ngờ trong hệ thống còn có thể mở không gian, huống hồ còn có thể trồng các loại cây tại nơi này không phân chủng loại và số lượng, thật khiến người ta có chút cảm thán’ Linh Lan nghĩ nghĩ sau đó quyết định trồng một chút cỏ Tất Ngưu biến dị và chút cỏ Tất Ngưu chủ, nếu sau này cần sẽ không phải chạy xa mấy trăm cây số để đến nơi này nữa, còn không biết lần sau có gặp phải thứ gì đáng sợ không.
“Vậy ta phải làm cách nào để mở không gian địa” Linh Lan hỏi hệ thống. Hệ thống trầm ngâm một lúc rồi nói “tạm thời ký chủ cần phải thu thập hai mươi ba viên tinh thạch bạch sắc nữa để mua không gian địa”. “Sau này mỗi khi ký chủ muốn mở rộng không gian địa thì sẽ dùng tinh thạch để đổi lấy”. hệ thống lên tiếng trả lời sau đó lại nói “ký chủ người nên suy nghĩ một chút, mở không gian địa còn có thể trồng trọt hơn nữa mỗi một loại cây cỏ vào không gian địa sinh sống chúng đều sẽ tăng giá trị gấp đôi vốn có của nó, hơn nữa cũng sẽ tự sinh sản, không cần ký chủ phải làm gì nhiều cả” hiếm khi thấy hệ thống nghiêm túc Linh Lan cũng có chút rung động.
Tạm thời vứt chuyện đó qua một bên bây giờ mau chóng quy đổi đống cỏ Tất Ngưu vừa mới thu thập kia xong còn nhanh chóng trở về, cũng không biết Lâm Y và Ngạn thúc có xảy ra chuyện gì không . Linh Lan nghĩ rồi bắt đầu giao dịch với hệ thống. Vương Lạp nãy giờ vẫn đứng đó, ánh mắt của hắn không hề di chuyển đi đâu cả, nhìn Linh Lan suy tư từ lúc nãy đến giờ, hắn biết trên người Linh Lan có rất nhiều bí mật, ví như lần trước phút chốc những cây cỏ đều biến mất, không biết lần này sẽ ra sao nữa.
Không để Vương Lạp phải đợi lâu Linh Lan dưới sự chỉ dẫn của hệ thống tay nhỏ dần đưa lên bàn tay dần dần hướng về phía đống cỏ vừa rồi đã lấy xuống, trên miệng nàng mấp máy đọc thứ gì đó, ánh sáng từ lòng bàn tay của nàng lan dần lên đến cả cánh tay, sau đó lại tiếp tục bao trọn toàn thân của nàng, Vương Lạp nhìn đến ngây ngốc, đây rốt cuộc là làm gì, dưới sự chứng kiến của Vương Lạp chỗ cỏ vừa rồi bỗng nhiên biến mất chỉ còn lại một vài gốc đang nằm tại chỗ đó, nếu như không phải còn vài cái cây con sót lại, Vương Lạp hắn không tin chỗ cỏ lớn lúc nãy sẽ nằm tại đây.
Không lâu sau Linh Lan mở mắt trên tay cầm một lọ thuỷ tinh nhỏ, bên trong còn có một chút chất lỏng màu xanh nhạt, chúng phát ra ánh sáng nhè nhẹ khiến Vương Lạp có chút không nói lên lời, cũng không trực tiếp hỏi đó là thứ gì, hắn nhẹ nhàng đến bên người nàng, dùng tay xoa nhẹ mái tóc của nàng, “Lan nhi, vất vả cho nàng rồi, mau chóng rời khỏi nơi này thôi” giọng nói ấm áp vang lên bên tai, Linh Lan ngước nhìn Vương Lạp đang đứng đó, tim nàng bỗng chốc đập loạn, Linh Lan biết Vương Lạp rất tò mò về nàng, cũng tò mò về thứu trên tay nàng, nhưng hắn lại không hỏi, hắn cho nàng sự tôn trọng về riêng tư, điều này khiến Linh Lan đối với Vương Lạp có chút gì đó khó tả.
“được, chúng ta mau chóng rời khỏi nơi này thôi” Linh Lan mỉm cười nhìn Vương Lạp sau đó nói, Vương Lạp cũng nhìn nàng, dịu dàng gật nhẹ đầu sau đó cả hai người nhanh chóng ra ngoài, một đường đi không gặp khó khăn như lúc vào đây, Vương Lạp và Linh Lan rất nhanh đã ra khỏi cửa hang, đi qua cây cầu mà nàng đã đi, Vương Lạp để Linh Lan ngồi trên lưng nhanh chóng quay trở về chỗ Lâm Y và Ngạn Minh.
Sau khi cả hai người rời khỏi, từ trong góc tối bước ra một gương mặt quen thuộc, đây không phải thú nhân người rắn mà Linh Lan và Vương Lạp đã chạm mặt qua là gì, nhìn đám thú nhỏ đằng sau không ngừng run rẩy, ánh mắt của hắn lạnh nhạt liếc qua, sau đó lại nhìn về phía Linh Lan rời đi, một đường ra người này sở dĩ Linh Lan không gặp vấn đề gì là vì có hắn ở đằng sau bảo vệ nàng.