Thư Tình Gửi Lại Ánh Trăng

Chương 67: Chướng Mắt




Đến ngày xuất viện, từ tối hôm qua Cẩn Niên đã làm tất cả mọi việc.

Từ dọn dẹp phòng, đến soạn đồ đạc cá nhân của cô để mang về nhà.

Phải nói đúng hơn chính là, từ ngày hôm đó đến giờ anh chưa từng để cô phải động tay vào một việc gì cả.

Việc của Trương Tuệ An chỉ có ăn, ngủ, bồi dưỡng thêm cho cơ thể.

Chỉ ở bệnh viện có mấy ngày mà cô đã đoán được chắc bản thân cũng tăng lên không ít cân.

Cô ngồi trên giường, đung đưa hai chân nhìn Cấn Niên tập trung xếp đồ.

Trương Tuệ An khẽ giả vờ họ, hỏi:

“Khụ khụ.”

“Anh có cần giúp gì không?”

Cấn Niên nghe vẫn không dừng tay, anh chỉ thấp giọng trả lời cô:

“Không cần đâu, dù sao cũng không có nhiều. Anh làm sắp xong rồi, em ngồi đợi anh một lúc nữa thôi.”

Trương Tuệ An đỏ mặt, nhạt nhẽo đáp:

“Ô."

Ôi!!!

Cái xưng hô anh anh, em em này thật khiến cô muốn độn thổ.

Thậm chí cô còn không thích nghi nổi, đối mặt với việc anh cứ xưng hô thân mật và nói chuyện dịu dàng cô chỉ có thể đáp lại một cách trống không.

...

Đến lúc ra về,

Cấn Niên tinh tế đi qua bên cửa ghế phụ mở ra cho cô.

Khi Trương Tuệ An định ngồi vào, bỗng dưng Trì Châu từ trong bệnh viện chạy ra gọi to:

“AN AN, ĐỢI ĐÔ

Cẩn Niên và Trương Tuệ An đồng loạt nhìn lên.

Cô nhướn mi, nhìn Trì Châu sau đó quay sang nhìn anh nhẹ nhàng nói:

“A, anh cứ vào xe trước đi. T..tôi nói chuyện với bạn một lúc sẽ vào ngay.”

Mặt mày Cấn Niên có vẻ không vui, anh cười như không cười nói:

“Anh đứng đợi em, nhanh lên nhé!”

Trương Tuệ An nhún vai, gật nhẹ đầu chạy lại chỗ Trì Châu đang đứng.

Trì Châu mỉm cười, thấp giọng khô khan hỏi:

“Cậu cảm thấy thế nào rồi? Có mệt hay khó chịu gì không?”

Trương Tuệ An thành thật lắc đầu, cô mỉm cười ngọt ngào nói:

“Cảm ơn cậu vì đã lo lắng cho tớ. Tớ đã cảm thấy khỏe hơn nhiều rồi, mấy ngày hôm nay làm phiền cậu làm tớ ngại quá.”

Trì Châu mỉm cười nói:

“Phiền cái gì, dù sao tớ cũng không thể đứng yên nhìn cậu như vậy. Đừng cảm thấy ngại nữa nhé!”

Cẩn Niên nhìn đôi nam nữ kia cười cười nói nói vô cùng chướng mắt.

Cô còn cười rõ tươi, trước mặt anh còn chả thèm cười.

Trước mặt tình địch của chồng lại cười ngọt ngào như thế.

Đáng đánh đòn!

Trương Tuệ An cười tươi rói, còn đang định nói phía sau Cẩn Niên đã lớn giọng nói vọng tới:

“VỢ, CHÚNG TA VỀ THÔI. BA MẸ TỪ SÂN BAY ĐÃ VỀ ĐẾN NHÀ RỒI. HAI NGƯỜI HỌ CÒN ĐANG ĐỢI CHÚNG TA VỀ NHÀ ĐÓ.”

Trương Tuệ An xoay người lại hét lên.

“ĐẾN LIỀN ĐÂY”

Cô một lần nữa nhìn Trì Châu, ngại ngùng vẫy tay:

“Thôi cậu vào làm việc đi, tớ phải về rồi. Tạm biệt.



Trì Châu gật đầu, thấp giọng nói:

“Tạm biệt.”

Trương Tuệ An mỉm cười xoay người chạy về hướng của Cẩn Niên.

Anh mở cửa ghế phụ cho cô, sợ cô đụng đầu anh còn tinh ý chắn ở trên đầu cho cô sau đó giúp cô thắt dây an toàn.

Cuối cùng, anh đóng cửa xe lại liếc nhìn Trì Châu, cả hai đều nhìn nhau bằng một ánh mắt không mấy thiện cảm.

Cẩn Niên vòng qua ghế lái.

Trương Tuệ An trong xe, vui vẻ vẫy tay chào Trì Châu.

Anh ấy cũng mỉm cười vẫy lại, một màn này thật khiến cho Cẩn Niên ngứa mắt.

Anh không nói không rằng, tự nhấn nút khiến cửa sổ của xe tự động đóng, phóng xe đi mất.

Trì Châu liếm môi khô khốc, anh ấy cười nhạt.

Ánh mắt liếc nhìn chiếc xe đang dần mất bóng nhỏ giọng chỉ một mình nghe thấy.

“Cuộc chiến này, chỉ vừa mới bắt đầu thôi. Ai thắng ai thua, phải xem ai có thực lực hơn ai rồi.”

Bên trong xe, Trương Tuệ An trừng mắt nhìn anh nói:

“Anh làm cái gì vậy hả? Tôi còn đang tạm biệt bạn mình xong nữa mà”

Cấn Niên khi nãy rất tức giận nhưng vì không muốn cô gái sẽ vì vậy mà xa lánh mình nên cố gắng nhồi nhét vào một góc.

Nhưng những lời cô vừa nói, nó như một cây kim, đâm thủng trái bóng bay to lón.

Anh không trả lời.

Chỉ đạp mạnh chân ga, càng thêm tăng tốc.

Cô hoảng hốt, sợ hãi đến mức nước mắt tuôn ra, rụt người hét lên:

“ANH ĐIÊN RỒI SAO?”

AAAAAAA."

“CHẠY CHẬM THÔI.”

"HUHU."

"ANH ĐIÊN THÌ ĐIỀN MỘT MÌNH ĐI

AAAAAA."

“ANH MUỐN CHẾT THÌ CHẾT MỘT MÌNH ĐI”

"HUHUHU,.."

“TÔI VỪA MỚI THOÁT CHẾT MÀ ANH CÒN ĐỐI XỬ VỚI TÔI NHƯ VẬY?”

"CẤN NIÊNNNNNNNNNNN."

Anh bẻ tay lái vào lề, đạp phanh thắng gấp khiến xe nghe một tiếng:

KÉTTTTTT..

Cô đánh mạnh vào vai anh nói:

“Anh điên sao?”

Cấn Niên cau chặt mày quay sang nhìn cô khiến cô không dám hó hé nửa lời.

Cấn Niên dường như cảm thấy cô hơi co người.

Biểu cảm trên khuôn mặt lạnh lùng bấy giờ bắt đầu dịu xuống.

Anh hít một hơi thật sâu, nén cơn tức giận của mình.

“Tôi xin lỗi.”

“Chỉ là tôi không thích em cùng người khác cười ngọt ngào như vậy.”

Trương Tuệ An hơi dỗi nhẹ.

Hừ lạnh, khoanh hai tay trước ngực nói:

“Nhưng Trì Châu là bạn rất lâu của tôi mà, anh vô lý!”

Cấn Niên thở dài:

“Tôi biết nhưng tôi vẫn không thích, em cũng không có nhìn anh rồi cười như vậy bao giờ.”



Càng nói giọng anh càng nhỏ dần, Trương Tuệ An tất nhiên là hiểu vấn đề.

Cô cười khẽ hỏi:

“Vậy là anh đang ghen?”

Cẩn Niên đỏ mặt, nhìn thẳng phía trước đánh trống lảng nói:

“Đi về thôi.”

Anh tiếp tục lái xe, Trương Tuệ An thì trong lòng cảm thấy khá là vui vẻ.

Tuy trong lòng không biết tại sao khi anh ghen mà mình lại vui như thế.

Nhưng mà tóm lại là cô cảm thấy RẤT VUI!

Cấn Gia..

Xe của hai người chỉ vừa chạy vào cổng biệt phủ.

Mẹ Cấn không biết đã đợi bao lâu mà chạy xuống.

Cấn Niên chậm rãi dừng xe, mẹ Cấn đã chạy đến mở cửa ghế phụ ôm lấy Trương Tuệ An nói:

“Trời ơi, con gái tôi.”

“Con mau ra đây để mẹ xem cái nào”

Trương Tuệ An ngoan ngoãn bước ra ngoài, mẹ Cấn xoay cô một vòng.

Bà đau lòng nói:

“Mấy ngày trước khi mẹ hay tin con bị ngất xỉu, mẹ đã lập tức muốn bay về rồi. Nhưng số xui, chỗ ba mẹ đi hiện giờ là tâm bão tất cả các chuyến bay đều bị huỷ. Đến tận tối qua, khi mấy hãng máy bay mở lại chúng ta mới về được. Thật xin lỗi con gái!”

Trương Tuệ An mỉm cười lắc đầu nói:

“Con không sao đâu mẹ, ba và mẹ không cần lo lắng ạ”

Mẹ Cẩn nhẹ nhàng ôm cô, bà vuốt nhẹ lưng cô:

“Chắc mẹ phải ít đi du lịch lại, phải ở nhà chăm, tẩm bổ con béo lên một xíu mẹ mới yên tâm.”

Trương Tuệ An đỏ mặt nói:

“Nhưng mà, mấy ngày ở bệnh viện con đã lên 2 cân rồi ạ.”

Cẩn Niên đi ra, hai tay bỏ vào túi quần nhìn hai người.

Anh nhàm chán ngáp xong rồi nói:

“Mẹ yên tâm, mấy ngày trước mẹ dặn cái gì còn đều làm đúng.”

Mẹ Cấn liếc xéo anh, mắng:

“Cũng không phải tại con sao? Nếu không phải con rủ com bé đi tới mấy bữa tiệc quái quỷ đó sẽ không khiến con bé sợ hãi mà ngất xỉu.

Cẩn Niên cứng họng còn Trương Tuệ An thì không biết nói gì.

Thật sự cô có yếu ớt đến mức đó đâu chứ. Hồi đó trước khi xuyên qua đây, lúc mình còn bán mình cho tư bản mấy bữa tiệc như này cô tham dự không ít.

Mẹ Cấn nắm tay cô, nâng niu mà dắt tay cô vào nhà, vừa đi vừa nói chuyện rôm rå:

“Con gái, hôm nay mẹ nấu rất nhiều đồ bổ để bồi bổ cho cơ thể con đó ráng ăn nhiều một chút.”

"Da."

“À, ba mẹ có mua rất nhiều quà cho con đó.”

“Thật hả mẹ?”

“Đúng vậy, cứ đi đâu nhìn thấy món gì, ta liền nghĩ đến con. Phân vân lựa đi lựa hoài chẳng bằng chọn hết. Con nhỉ?”

Trương Tuệ An cong môi cười nhẹ.

Cả hai người, mẹ chồng nàng dâu cười cười nói nói bỏ mặc anh đứng một mình.

Cẩn Niên quá quen thuộc với cảnh con ruột con ghẻ này rồi.

Anh lạnh lùng chỉ tay vào mặt một tên vệ sĩ đang đứng.

Khi người vệ sĩ gấp rút chạy tới, anh không mà quăng chiếc chìa khoá xe nói:

“Lái vào bãi đem đồ trong đó lên phòng cho phu nhân đi.”

Tên vệ sĩ cúi đầu nhận lệnh.

Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận