Trương Tuệ An nghe xong cả cơ thể như bị hoá đá, cô trợn tròn mắt.
Như thể vừa nghe được điều mà bản thân nghĩ sẽ chẳng bao giờ xảy ra.
Cấn Niên dường như rất bình tĩnh, trên mặt không hề tỏ ra một chút ngại ngùng hay xấu hổ.
Cẩn Niên cười nhẹ nhìn cô, giọng khàn khàn:
“Cô làm gì mà bất ngờ dữ vậy, đây không phải là điều cô luôn muốn sao?”
Trương Tuệ An thành thật lắc đầu, muốn cái đéo gì? Bà đây vừa nghe còn sợ chết khiếp đây.
Cô sợ thế giới này sẽ bị sập như những cốt truyện xuyên không khác nếu như tuyến tình cảm của nam nữ chính bị thay đổi.
Trương Tuệ An nhìn xung quanh, cảm thấy không có chút động tĩnh gì mới thở phào.
Cấn Niên nghĩ cô đang muốn lảng tránh, anh nắm cằm của cô đối mặt với anh.
Sức mạnh từ tay anh khiến cô có chút đau, cô đánh vào vai anh:
“Anh bị khùng hả? Buông ra coi tôi đau, anh thế nào mà bảo thích tôi á hả?”
Cô tức giận nước mắt cũng không ngăn được mà chảy ra, mếu máo nói:
“Anh là muốn giết tôi chứ mà thích tôi cái gì? Đau muốn chết huhu.
Cẩn Niên buôn cằm cô ra, quơ tay tìm kiếm khăn giấy để lau mắt cho cô.
Anh thở dài giải thích:
“Tôi nghĩ cô đang lảng tránh nên muốn cô đối mắt với tôi một chút thôi.”
Trương Tuệ An bĩu môi, thút thít hừ lạnh nói:
“Lảng tránh cái gì? Có gì phải lảng tránh chứ hả?”
Cấn Niên nghe thế, cúi người gần đến khuôn mặt với cô.
Lần này anh cũng không nắm cằm cô lại chỉ đơn giản là cúi người xuống nhìn vào mắt của cô.
“Vậy cô trả lời đi, cô có thích tôi không?”
Tim của Trương Tuệ An đập loạn xạ như muốn nhảy ra ngoài, mặt cô đỏ bừng lắp bắp nói:
“A..anh đứng xa nó..nói chuyện không được sa..ao mà đứng gần tôi vậy”
Anh không quan tâm đến lời nói của cô, chỉ nhạt nhẽo nói một câu:
“Đừng lèm bèm, trả lời câu hỏi chính đi.”
Trương Tuệ An ra sức lắc đầu, nói:
“Anh điên sao, ngày thường tôi với anh như chó với mèo. Giờ khi không anh bảo thích tôi, chỉ có nước là anh bị khùng thôi.”
Cẩn Niên liếm môi, phì cười nói:
“Không phải lúc trước cô vẫn luôn muốn tôi thích cô sao?”
Trương Tuệ An cau mày, mặt anh càng tiến gần cô lại càng rụt ra phía sau nhắm mắt nói:
“Lúc trước là lúc trước, hiệu tại là hiện tại chứ.”
Cấn Niên nhoẻn miệng cười nham hiểm:
“Ừ, hiện tại tôi thích cô.”
Những lời nãy giờ anh thốt ra đều khiến cho đầu cô quay vòng vòng.
Trương Tuệ An biết tên này sao có thể nói lý lẽ nên càng nói sẽ càng bị anh bắt bẻ.
Thế thì bà đây chỉ có thể dùng silent treatment để bày tỏ sự bức xúc của mình.
Đáng tiếc, mỗi Cẩn Niên càng cong lên như rất vui vẻ nói:
“Được thôi, nếu cô im lặng là đồng ý.”
Trương Tuệ An mở to mắt nhìn anh, mắng:
“Anh VÔ SỈ!!!!!!”
Cẩn Niên cười lớn, anh dịu dàng xoa đầu cô như một đứa con nít sau đó thấp giọng nói:
“Giỡn thôi.”
Trương Tuệ An thở phào.
Nhưng.
Cấn Niên lại đột nhiên nói tiếp:
“Câu cuối thật sự là giỡn còn câu tôi thích em là thật nhưng tôi sẽ cho em thời gian suy nghĩ. Hiện giờ cứ xem như là tôi đang theo đuổi em được không?”
Trương Tuệ An cắn môi ngập ngừng.
Có nên hay không đây?
Dù sao khoảng thời gian từ khi cô xuyên đến đây, ngoại trừ những ngày đầu có chút thấy anh khó ưa do cốt truyện.
Nhưng càng về sau, cô cảm thấy anh cũng không đến mức tồi tệ như trong nguyên tác.
Cấn Niên trong nguyên tác đến cả nhìn còn không thèm nhìn nguyên chủ.
Còn Cẩn Niên trước mắt vẫn luôn tìm cách nói chuyện, móc mỉa cô.
Dù cô có thường xuyên kiếm cớ gây chuyện nhưng không thể phủ nhận một điều chính là có nhiều lúc Cẩn Niên thật sự rất nhường nhịn cô nha.
Hay là cho tên này một cơ hội nhỉ ?
Nhưng mà cũng không được.
Quá dễ dãi.
Nhưng mà..
Sao đó cô đột nhiên gật đầu rồi lại lắc đầu liên tục ba lần.
Cấn Niên chăm chú nhìn cô, anh không biết cô đang nghĩ gì chỉ đơn giản là nhìn.
Trông cô vừa ngơ ngơ, ngốc ngốc mà trông cứ hề hề nhìn rất đáng yêu.
Cấn Niên tự nói với chính mình.
Anh thừa biết cô không phải là Trương Tuệ An thật, chẳng qua là anh không muốn nói thôi.
Từ sở thích, tính cách, cách nói chuyện và khả năng giao tiếp, còn cả cãi bướng nữa.
Trương Tuệ An thật được dạy dỗ rất tốt, tính cách mềm mỏng chứ không
mạnh mẽ, nói chuyện sẽ luôn có ngó trước ngó sau chứ không thẳng thắng, khả năng giao tiếp thì âm điểm, cãi bướng lại càng không có.
Nhưng sau ngày hôm đó, mọi tính cách trước kia đều biến mất. Một con người lúc nào cũng nở nụ cười ngượng ngùng nhìn anh biến thành một người hở tí gặp anh là bật nút combat võ mồm thì sao mà nhầm được?
Anh mà nhầm thì chính là anh bị mù.
Mặc dù ý nghĩ lúc đầu anh còn cảm thấy xàm rõ nhưng càng lâu dần khi sát cô kỹ một chút liền có thể chắc chắn.
Vậy thì có sao?
quan
Anh rung động là bởi vì Trương Tuệ An của hiện tại chứ không bởi vì Trương Tuệ An của trước kia.
Anh thích cô vì thói ương bướng, sáng nắng chiều mưa, nhìn bề ngoài mềm mỏng nhưng lại rất mạnh mẽ.
Thích cô mỗi lúc khó chịu sẽ gân cổ lên để cãi lộn với anh như một chú mèo bị đạp trúng đuôi mà xù lông vậy.
Đặc biệt là...
Ngủ với cô đặc biệt thoải mái.
Chọc cho cô gái trước còn độc mồm độc miệng sau cùng chỉ có khóc nức nở cầu xin.
Nhìn đáng yêu muốn chết.
Anh không rõ mình có những cảm xúc đặc biệt ấy với cô từ bao giờ. Trước kia hay từ lúc phát sinh chuyện đó nhưng anh chắc chắn một điều không thể nào là khi phát sinh chuyện kia được.
À..
Chắc là khi anh bỗng dưng tái phát bệnh, cô lại như thiên sứ một tay cầm ly nước, một tay cầm thuốc từ đâu đi đến đưa cho anh.
Khi đó anh tim anh chật đi mấy nhịp.
Hẳn là lúc đấy, anh đã dần rung động với người con gái trước mắt rồi.
Dần dần anh đã đưa ra một quyết định, dù cô là ai, thật giả gì đó anh đều không quan trọng.
Đó giờ anh không tin mấy chuyện siêu nhiên nhưng lần này thì khác.
Cẩn Niên nham hiểm nhìn cô một lúc.
Sau đó, anh mới nhéo nhẹ vào cái má bánh bao của cô, cưng nựng nói:
“Được rồi, ngủ đi.”
Trương Tuệ An giật mình, tỉnh táo.
Cô đỏ mặt ngây ngốc nhìn anh:
Cẩn Niên bật cười, gõ vào trán cô:
“Sao em phát ngốc rồi”
Trương Tuệ An che trán mình, oán hận trừng mắt nhìn anh. Cô tức giận phồng má nói:
“Tôi phát ngốc bao giờ?”
Cẩn Niên nhún vai, nhỏ giọng bé xíu nói:
“Độc mồm độc miệng”
Trương Tuệ An vừa quay đầu nhìn cửa sổ không nghe anh nói gì chỉ nghe tiếng nói rất nhỏ mới quay mặt hỏi:
"Hȧ?"
Cấn Niên không lên tiếng, lặng lẽ chỉnh gối nằm cho cô. Anh hỏi:
“Có cần tôi giúp em nằm xuống không?”
Trương Tuệ An như con rùa rụt cổ rút đầu, lắc đầu từ chối, cô tự mình nằm xuống nắm chặt chăn trùm qua đầu của mình để tránh đi ánh nhìn nóng bỏng của người kia.
Cẩn Niên vô cùng buồn cười.
Anh dùng một tay chăn kéo xuống, trầm giọng:
“Sẽ bị khó thở đấy, mau chui ra đây nào.
Trương Tuệ An bĩu môi, trừng mắt nhìn trần nhà như không phục, nhỏ giọng mắng anh:
“Phiền phức.”
Sau đó cô đưa đưa lưng về phía anh.
Mười lăm phút trôi qua..
Khi Cẩn Niên đã bắt đầu nghe tiếng thở đều đều của cô gái nhỏ nằm trên giường.
Anh mới liếm môi từ tốn đứng dậy, chỉnh sửa lại góc chăn của cô một chút.
Anh bước khẽ sợ cô gái nhỏ chưa vào giấc sẽ bị tiếng bước chân của anh đánh thức.
Anh trở lại bàn để tiếp tục làm việc.
