Diệp Chi khẽ nhúc nhích người, toàn thân cô ê ẩm, cô khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ. Mí mắt cô chớp mở, cô lờ mờ nhìn thấy phía xa có bóng người cao lớn đang ngồi.
Đầu óc Diệp Chi vẫn còn đang mơ màng, cô vẫn còn chưa xác định được cái bóng dáng quen thuộc đó là của ai.
A! Hình như người đó đang bước về phía này, sau đó một bàn tay mát lạnh chạm vào bên má của cô một cái. Tiêu Cảnh Lẫm thấy vẻ mặt vẫn còn buồn ngủ của cô thì mỉm cười, ánh mắt nhuốm vẻ nhu hòa.
Hắn vén áo ngồi xuống giường, bàn tay to luồn vào sau lưng cô khẽ nâng người cô dậy. Diệp Chi cứ như là miếng bông gòn dễ dàng rơi vào lồng ngực rộng lớn. Hơi thở quen thuộc nhanh chóng tràn ngập thân thể cô.
Nụ hôn dịu dàng đậu lên trán cô, bàn tay xoa nhẹ sau lưng cô, Diệp Chi thoải mái đến mức thở hắt ra ra một cái.
“Ta biết là nàng còn buồn ngủ, nhưng nên dậy đi ăn lót dạ chút gì đi đã.”
Diệp Chi lắc đầu, hai tay bám chặt vào áo hắn, càng chui vào lòng hắn sâu hơn để trốn tránh.
Giọng nói khàn khàn vẫn còn đặc sệt giọng mũi, nũng nịu trả lời.
“Không đâu!”
Như có cái lông vũ phất qua lòng Tiêu Cảnh Lẫm, hắn hiếm khi thấy Diệp Chi giống con mèo nhỏ dựa vào lòng hắn như thế này. Đáng yêu đến mức hắn chỉ muốn cứ ôm nàng vào lòng mãi như thế này rồi dỗ nàng ngủ cho ngon.
Ai bảo phụ nữ càng ngủ nhiều lại càng đẹp cơ chứ.
Nhưng Tiêu Cảnh Lẫm cố nén lại, bây giờ đã gần đến giờ Ngọ, từ chiều hôm qua đến giờ cô đã không có gì vào bụng. Đêm qua lại còn bị hắn giày vò nhiều, hắn lại còn nóng giận mà không biết tiết chế như mọi ngày.
“Ngoan, dậy ăn chút gì đã rồi sẽ để cho nàng ngủ tiếp.”
Diệp Chi vẫn lắc đầu nguầy nguậy không đồng ý. Tiêu Cảnh Lẫm chịu thua, vẫn ôm nàng trong lòng, hướng ra phía ngoài gọi người mang nước vào.
Mấy cung nữ nghe tiếng liền nhanh chóng mang đồ vào, toàn bộ cúi xuống không dám nhìn thẳng vào hai vị chủ tử. Phàn ma ma cung kính nói với Tiêu Cảnh Lẫm, “Hoàng thượng, để nô tì hầu hạ nương nương.”
Tiêu Cảnh Lẫm vươn tay ra lấy cái khăn ấm từ tay Phàn ma ma, “Để trẫm, lui ra chuẩn bị ngự thiện đi.”
"Da."
Phàn ma ma nín thở, Hoàng thượng lại tự tay hầu hạ, nương nương nhà bà càng ngày càng lấn lướt Hoàng thượng. Cứ cái đà này không chừng có ngày Hoàng thượng để nương nương nhà bà leo luôn lên đầu ngồi mất.
Tiêu Cảnh Lẫm tỉ mỉ lau sạch gương mặt trắng nõn, lại giục cô súc miệng cho sạch rồi lại tự tay chải đầu, còn chu đáo khoác thêm một cái áo khoác để tránh bị lạnh.
Toàn bộ hành động được thực hiện một cách trơn tru nhưng Diệp Chi vẫn còn đang ngủ gà ngủ gật. Đến lúc ngồi trước bàn ăn thì Tiêu Cảnh Lẫm mới véo má nàng một cái để đánh thức, “Dậy thôi”
Ai dè Diệp Chi chỉ nhíu mày một cái rồi lại thuận nhảy trèo ngay vào lòng hắn.
Tiêu Cảnh Lẫm vừa buồn cười vừa bất lực, hắn không còn cách nào khác đành hướng tay xuống eo cù léc, Diệp Chi sợ nhột lập tức tỉnh dậy. Người bị cưỡng ép đánh thức thì rất tức giận, Diệp Chi đập cái bốp vào móng heo của kẻ chủ mưu rồi mới hậm hực tỉnh hẳn.
“Tính khí cũng lớn quá nhỉ? Chiều qua thì dám đá trẫm, hôm nay thì dám
đánh.”
Diệp Chi chột dạ, nhưng vẫn không tỏ ra quan tâm, nàng chăm chú ăn cơm không đáp lời hắn.
“Ăn từ từ thôi, ta có tranh ăn với nàng đâu.”
“Ăn xong còn chuẩn bị chuyển vào lãnh cung. Vào trong đó không có đồ ngon mà ăn nữa.”
Tiêu Cảnh Lẫm cười ha hả, gắp thêm thức ăn vào trong bát cho nàng, “Ai dám nhốt nàng vào lãnh cung”
“Hoàng thượng” Lửa giận trong lòng Diệp Chi bùng lên, tên khốn nhà mi ngày hôm qua phát điên lên hôm nay lại giả bộ tử tế, ai biết trong bụng nhà mi đang tính toán điều gì. “Hoàng thượng cứ nhốt ta vào lãnh cung để cho đỡ chướng mắt."
Diệp Chi buông đũa, cô lau miệng, từ tốn uống một ngụm trà rồi đặt hai tay lên đầu gối, nhìn bộ dáng sống chết mặc bay.
“Ta lại không nỡ.”
