Hẹn Anh Ở Kiếp Sau

Chương 251: Chap 252




Cả đêm lăn lộn khó ngủ, rốt cuộc Lạc Hiểu Nhiên đành chấp nhận cô không điều chỉnh được sự chênh lệch múi giờ. Ngày hôm sau tỉnh lại sắc mặt không được tốt lắm, ăn một chút bữa sáng bà ngoại đã làm, lúc này mới vội vàng sắp xếp quay về thành phố D.

Khi chuẩn bị rời đi, bà ngoại kéo cô lại gần, quan tâm nói: " Hiểu Nhiên, con hãy làm theo con tim của mình".

Lạc Hiểu Nhiên không ngờ bà ngoại sẽ nói như vậy, mắt cô dâng tràn xúc động, nhưng mau chóng giấu đi, gật đầu liên tục.

- "Bà ngoại, con biết rồi, bà nhớ giữ gìn sức khoẻ, hay là bà đến thành phố D sống cùng con.". Giọng Lạc Hiểu Nhiên rất dịu dàng.

Bà ngoại nắm tay Lạc Hiểu Nhiên dẫn ra cửa vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô nói: " không cần lo lắng cho bà, bà ở đây vẫn rất tốt. Con có thời gian thì quay về thăm bà là được rồi".

- "Vâng ạ, bà nhớ có việc gì liền gọi cho con."

" Hiểu Nhiên, bốn năm nay Lưu Mẫn vẫn thường xuyên đến thăm bà".Lạc Hiểu Nhiên gật đầu: " chuyện này con đã biết rồi. Bà ngoại yên tâm phần ân tình con nợ chị ấy suốt đời sẽ không quên".

Bà ngoại mỉm cười rồi nói thêm: " Còn có, cậu ta cũng có đến thăm bà, thỉnh thoảng trợ lý của cậu ta vẫn thường xuyên mang đồ đến cho bà.".

Ánh nắng dịu dàng chiếu sáng gương mặt bà ngoại, đôi mắt bà trầm tĩnh, bình lặng như một người đã trải qua bao sóng gió cuộc đời.

Lạc Hiểu Nhiên sững sốt, rõ ràng đây một thông tin hoàn toàn mới mà cô ép mình phải tiếp nhận, rốt cuộc là

Hoắc Cao Lãng muốn cái gì đây, muốn cô nợ ân tình của anh sao?.

- " Bà ngoại, con biết rồi, con đi đây". Cô mang theo một bụng tâm tư mà từ giã bà ngoại.

.....:

Về tới thành phố D là gần buổi chiều.

Lạc Hiểu Nhiên liền giam mình trong nhà, không liên lạc với ai, ngay cả David điện thoại cô cũng không bắt máy, hơn hết lúc này biết rõ bản thân đang cần phải yên tĩnh lai



Sáng sớm hôm sau, mặc một bộ trang phục phù hợp trang điểm nhẹ nhàng, sau đó mới đi ra khỏi nhà, vốn đĩ cô đã đặt xe đến Hoắc thị. Nhưng vừa bước ra khỏi nhà đã thấy một chiếc xe thương vụ màu đen lao vút đến, tài xế dừng xe ở bên cạnh Lạc Hiểu Nhiên, đẩy cửa xe, xuống xe.

Người lái xe chạy tới trước mặt Lạc Hiểu Nhiên, mười phần cung kính gật đầu chào: " Lạc tiểu thư, mời lên xe đi."

"..."

Lạc Hiểu Nhiênsửng sốt một chút, cau mày nhìn tài xế.

Lạc Hiểu Nhiên trong lòng đã đoán được, hẳn là người do Hoắc Cao Lãng sắp xếp, cô bây giờ không muốn nhận bất cứ ân huệ nào của anh nữa.

Có điều cô cũng không định lên xe, nghiêng đầu nói với người tài xế kia: "Tôi không cần xe, anh đi về đi."

"Lạc tiểu thư, hy vọng cô đừng làm khó tôi, tôi cũng chỉ nghe lệnh làm việc. Hoắc tổng nói nhất định phải đưa cô đến Hoắc thị an toàn.""Không đi". Lạc Hiểu Nhiên cảm thấy phiền muốn chết, Hoắc Cao Lãng này âm hồn không chịu tiêu tan, rốt cuộc là muốn thế nào?.Lạc Hiểu Nhiên khẽ thở dài một hơi, sau đó liền rời đi. Tài xế kia nhắm mắt đuổi theo, mặt đầy vẻ bị làm khó: "Lạc tiểu thư, thật ra thì chỉ là cô đến Hoắc thị mà thôi, có điều Hoắc tổng nói nếu như cô không ngồi xe này thì ngài ấy cũng có thể gọi taxi tới."

-"..."

Lạc Hiểu Nhiên giận đến mức không còn khống chế được, cô nghiến răng nghiến lời, không chút nghĩ ngợi lạnh lùng nói: "Phải không?Hoắc tổng thật to, vậy anh trở về nói cho anh ta, nếu có bản lĩnh thì hãy mua lại toàn bộ taxi thành phố D này đi. Tôi hôm nay chính là không thích ngồi xe anh ta, sau này cũng sẽ không ngồi, vĩnh viễn không ngồi, anh ta có bản lĩnh khiến tôi lên xe của anh ta thì tùy anh ta nói."

"..."

Tài xế kia mặt đầy lúng túng, Lạc Hiểu Nhiên khí thế bừng bừng rời đi.

Hoắc Thị

Hoắc Cao Lãng phủi tàn thuốc, nhẹ nhàng đưa điếu thuốc lên môi, nghe tài xế kia nói chuyện, cuối cùng mới nhíu mi, giọng trầm thấp: "Cô ấy nói với anh như vậy?... Chỉ cần khiến cô ấy lên xe tôi thì tùy tôi nói phải không?".

Lạc Hiểu Nhiên đi một đoạn ra khỏi khu nhà ở vẫn chưa bắt được taxi, đành trọn phương án cuối cùng là đi xe buýt, cô vừa ngồi xuống ghế ở trạm dừng xe buýt, liền có một chiếc taxi, dừng ở trước mặt cô. Lạc Hiếu Nhiên liền cảm thấy may mắn, lên xe, nói tên Hoắc thị, xe rất nhanh lên đường.

Không tới 5 phút sau điện thoại của cô bất chợt vang lên, Lạc Hiểu Nhiên lấy từ trong túi xách ra, nhìn thoáng qua mặt điện thoại, mắt cô hơi nhíu lại, cũng không nghe điện thoại mà ấn từ chối cuộc gọi.



Nhưng cô vừa từ chối nghe thì điện thoại lại lấp tức vang lên, vẫn là dãy số kia. Lạc Hiểu Nhiên ít một hơi sâu, thật ra số điện thoại của Hoắc Cao Lãng cô đã sớm xóa khỏi danh bạ nhưng vừa nhìn mấy con số kia cô vẫn cảm thấy mình thật đáng buồn... mọi thứ của anh vẫn ghim sâu vào trong lòng cô, kể cả số điện thoại cũng vậy.

Cô không muốn nghe, lại ấn từ chối cuộc gọi.

Khoảng mấy phút sau điện thoại cô kêu ting một tiếng, có tin nhắn gửi đến.

Lạc Hiểu Nhiên nhìn lướt qua, lần này là một số xa lạ, bởi vì trong thông báo ở màn hình có kèm theo nội dung cho nên cô nhìn lướt qua đã thấy đại khái nội dung:

- "Lạc Hiểu Nhiên, những lời em nói thì chắc chắn sẽ thực hiện chứ."

Lạc Hiểu Nhiên cau mày, có chút không hiểu ý của tin nhắn này.

Lạc Hiểu Nhiên suy nghĩ một lát rồi nhắn tin trả lời: " sao có anh số điện thoại của tôi".

Bên kia rất nhanh trả lời lại: "Trước tiên em hãy trả lời anh, lời em đã nói sẽ không rút lại?"

Đầu Lạc Hiểu Nhiên xuất hiện một dấu hỏi thật to, đây là chuyện gì? Nhưng cô suy nghĩ một chút, người này nói cái gì vậy, đặt chân tới thành phố D cô chưa từng hứa với anh điều gì, cho nên rất tự nhiên trả lời lại:

"Dĩ nhiên tôi nói sẽ giữ lời, có điều sao anh lại có số điện thoại của tôi? Không nói thì cũng đừng gửi tin nhắn tới nữa.""Tiểu thư, đến rồi."

Tài xế phía trước dừng xe, Lạc Hiểu Nhiên khôi phục khỏi trầm tư, nhìn ra bên ngoài cửa xe. Cô lấy tiền từ trong ví đưa cho tài xế nhưng tài xế lại xua tay một cái: "Tiểu thư, xe này hôm nay đặc biệt để đưa tiểu thư cho nên không cần tiền xe."

Lạc Hiểu Nhiên hết sức bất ngờ, đây không phải là xe taxi sao? Còn đặc biệt đưa cô?"

"Bác tài, bác nói đặc biệt đưa tôi? Bác chắc chắn không nhầm chứ? Bác... biết tôi sao?""A, đây không phải là tiểu thư sao?"Bác tài xế lấy từ trong hộp dự trữ của xe một tấm hình đưa cho Lạc Hiểu Nhiên, người trong đó thật sự là cô. Lạc Hiểu Nhiên có chút ngoài ý muốn: "Bác, bác rốt cuộc là ai?"

Tài xế thấy vẻ mặt đầy hoảng sợ của Lạc Hiểu Nhiên, có lẽ nghĩ mình là người xấu cho nên vội vàng xua tay: "Tiểu thư, cô đừng hiểu lầm. Chuyện này tôi cũng không biết, chỉ biết toàn bộ xe taxi trong công ty ở thành phố D hôm nay đều được một người bao, chỉ cần cô lên xe thì đưa cô đến nơi này là được."

Lạc Hiểu Nhiên xuống xe, vẫn có chút buồn bực, không biết đây là tình huống gì.

Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận