Xuyên Về Thế Thú Ta Có Hệ Thống Lạc 09

Chương 26






“Ngạn thúc ta hiểu rồi, vậy Lâm Y nhờ thúc chiếu cố”. Linh Lan lên tiếng sau đó xoay người rời đi, Vương Lạp nhìn Ngạn Minh một chút sau đó cũng đi theo sau, cả hai người nhanh chóng lên đường đến thung lũng quỷ.

Rất nhanh Vương Lạp đã đưa Linh Lan tới vùng đất gọi là thung lũng quỷ, nơi đây là một vùng đất khô cằn, xung quanh đều là núi đá, vực sâu thăm thẳm không thấy đáy, Linh Lan có chút sợ hãi. nhìn một mảnh đen thăm thẳm bên dưới Linh Lan không tự chủ được mà an ủi bản thân ‘không sao, không sao, ta có thể làm được’.

Thấy bộ dạng của Linh Lan hiện giờ Vương Lạp trầm mặc, hắn tiến về phía Linh Lan sau đó mở miệng nói “Lan nhi, nếu nàng không muốn thì nàng không cần xuống, ta sẽ xuống dưới đó lấy thứ đó về cho nàng, hoặc không chúng ta rời khỏi đây, chúng ta sẽ xây dựng căn nhà riêng của hai chúng ta, không cần trở về bộ lạc đó nữa”.

“cảm ơn huynh đã lo lắng cho ta, huynh ở đây chờ ta, đừng làm trái với quy định trong bộ lạc, không phải ta đã nói với huynh rồi sao, tin tưởng ta, ta sẽ không để huynh phải thất vọng” Linh Lan nghe Vương Lạp nói như vậy liêng lắc nhẹ đầu mở miệng phản đối, hiện giờ không nghĩ là có muốn rời khỏi đây hay không,nhưng chắc chắn nhiệm vụ của hệ thống đưa cho không thể nào không làm, hơn nữa Lâm Y đang bị thương,ta không thể nào mà thấy chết không cứu.

Vương Lạp muốn nói thêm gì đó nhưng Linh Lan lại ngắt lời,”huynh ở đây đợi ta, ta sẽ quay trở lại”. Nói rồi tiến về phía cây cầu nhìn qua có vẻ chúng đã mục nát, không cẩn thận chính là rơi xuống đáy vực mà mất mạng. Linh Lan thầm cố gắng bình tĩnh trong lòng, đôi chân bước đi trên câu cầu cũ, nàng cẩn thận đi từng chút một, lúc sau đã đến nơi cần đến. Nàng nhanh chóng đi về phía trước xung quanh nơi này ngoại trừ phía trên là bầu trời bao phủ lớp mây mù màu xám, xung quanh chẳng có gì ngoài đá, trên con đường dẫn từ bên ngoài vào toàn trong chỉ có một mảnh tĩnh mịch đến đáng sợ, không gian nơi này lạnh lẽo khiến Linh Lan bất giác co người lại.

Nàng cứ theo bản năng mà đi về phía trước không chú ý dưới chân *bộp*,*a* Linh Lan bị vấp phải thứ gì đó, cảm giác đau điếng từ chân truyên lại, nàng cắn chặt răng cố gắng chịu đựng, quay qua nhìn thứ mình vấp phải. Đôi mắt co rụt lại nhìn thứ đó đang nằm lăn lóc trên mặt đất. Nàng vừa vấp phải hộp sọ của một con thú hay là thú nhân gì đấy, màu xương trắng cộng thêm nơi này chỉ có một mình khiến nàng càng ngày càng sợ hãi, nàng nhanh chóng đứng dậy chạy nhanh về phía trước, trong lòng không ngừng dặn lòng đừng sợ, đừng sợ sẽ không sao, Linh Lan càng chạy sâu vào bên trong càng thấy nhiều xương thú hơn, xương ở đó nằm rải rác khắp nơi, nhìn có chút kinh hãi.

lúc này có tiếng động phía sau, Linh Lan hoảng sợ thật rời, tay bất giác run lên, nhìn về phái phát ra tiếng động, “chết rồi, là cái gì vậy, chả lẽ ở đây có người sao, có phải người không?” “làm ơn, Vương Lạp làm ơn cứu ta” giờ phút này Linh Lan cảm thấy sợ, nàng cả người run rẩy môi bất giác phát ra tiếng nói. Vương Lạp hiện tại là người duy nhất Linh Lan có thể nghĩ đến, người đàn ông khiến cô an tâm mỗi khi ở gần, tiếng động ngày càng gần, Linh Lan hai tay nắm chặt miệng không ngừng cầu nguyện, mắt bắt đầu vì sợ mà không tự chủ được nhắm lại. Nàng sợ, thật sự biết sợ rồi, biết vậy đã không đồng ý với tộc trưởng mà đến đây.

‘Lan nhi, nàng làm sao vậy, nàng bị thương sao, nàng mau tỉnh dậy đi” Vương Lạp vừa đi đến thấy Linh Lan đang nằm đó, nghĩ rằng nàng xảy ra chuyện, nhanh chân bước đến bên nàng ôm lấy nàng và nói. Trong giọng nói có pha chút gấp gáp và lo lắng, vừa nãy thấy Linh Lan đi vào, người hắn như bị lửa đốt, hắn thật sự không thể để Linh Lan xảy ra chuyện, mặc kệ khi trở về có bị trục xuất khỏi bộ lạc thì hắn cũng không quan tâm, chỉ cần Linh Lan bình an, hắn đã mãn nguyện rồi, cầu xin đừng cho nàng xảy ra chuyện gì, sau đó mới đi vào đây.

Nghe tiếng vang bên tai có vài phần quen thuộc, Linh Lan lúc này mới dám mở mắt, nhìn thấy Vương Lạp, Linh Lan không chần chừ mà ôm chầm lấy hắn, cả người run rẩy, thấy Linh Lan ôm mình Vương Lạp như cả người như lâng lâng, có chút vui sướng mà mặt mày dần đỏ ửng. Hắn cũng vòng tay ra ôm lấy nàng, tham lam hít lấy mùi hương trên người nàng. Dù mới có xa nhau mấy phút nhưng Vương Lạp hắn đã có chút nhớ mong giống cái nhỏ này nhà hắn. Chỉ muốn điều này có thể lâu thêm một chút, Linh Lan bình thường sẽ không chủ động ôm hắn, xem ra tới nơi này cũng có chút không tệ. Vương Lạp dùng tay vuốt nhẹ lưng nàng, Linh Lan dần dần trở về bình tĩnh.

Thấy mình đang ôm Vương Lạp đã vậy còn trong lòng hắn khiến Linh Lan lúng túng buông tay rời đi, thấy Linh Lan không còn trong lòng, Vương Lạp có chút mất mát, đôi tay trống rỗng mà nuối tiếc. Linh Lan lúc này mới đứng dậy nhìn rõ xung quanh. Ngoài xương của động vật ra thì không có gì khác, nàng tìm kiếm xung quanh, nơi đây cái gì cũng không có, còn chả có lấy một tia nắng, chứ đừng nói là cây sẽ mọc được ở chỗ này, Linh Lan nhìn quanh một hồi liền nói “ Vương Lạp chúng ta thử đi về phía trước nữa xem có thể tìm ra loại cỏ đó hay không, ở đây ta nghĩ sẽ không có đâu” Linh Lan lên tiếng cắt đứt bầu không khí yên tĩnh này.

“được, đều nghe theo nàng” Vương Lạp lên tiếng trả lời, hai người cứ như vậy đi sâu vào bên trong.

Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận