Vợ Yêu Bảo Bối Của Lục Tổng

Chương 971: 2




Chương 972

Hy Nguyệt khẽ mỉm cười: “Mẹ nhỏ, Sênh Hạ vừa thông minh vừa ngoan ngoãn lại vừa hiểu chuyện, mẹ vốn dĩ không cần bận tâm nhiều đâu.”

Tư Mã Ngọc Như cười một tiếng, không nói gì thêm, chẳng qua là vuốt ve đầu con gái, ánh mắt kín đáo mà ý vị sâu xa.



Vào lúc này, ở trong biệt thự Lục Nam, bà Lục gọi Lục Kiều Sam tới.

“Gần đây cuộc sống với Tinh Bảo có tốt không?”

“Thì cứ như vậy thôi, anh ta cũng đâu phải người mà con thích, có thể tốt hơn được bao nhiêu chứ.” Lục Kiều Sam méo miệng: “Đều là do cái đồ Hy Nguyệt chết tiệt kia, phá hỏng nhân duyên của mình, còn làm hại mình bị nhà họ Lục đuổi ra ngoài, mình nhất định phải chơi chết cô ta, nếu không thì khó mà giải được mối hận trong lòng.”

Giọng nói cô ta thì thầm rất nhỏ, giống như là đang lẩm bẩm một mình, nhưng bà Lục vẫn nghe được: “Kiều Sam, con nói thật cho mẹ biết, cái chuyện kia của Thu Hương, có quan hệ với con hay không?”

Lục Kiều Sam không trả lời, mà là lộ ra một bộ dạng vô cùng không cam lòng: “Con tiện nhân Hy Nguyệt này vận may cũng tốt quá rồi, làm sao để khiến cho cô ta bị sinh non chứ? Chỉ cần nghiệt chủng trong bụng cô ta mất đi, cô ta ở nhà họ Lục chắc chắn không thể vực dậy được.”

Bà Lục chớp mắt một cái nhìn cô ta không chớp mắt, sắc mặt dần dần trở nên u ám nghiêm trọng, giống như là nhìn thấu cô ta: “Sự việc kia lại có thể thật sự là do con làm sao, con có phải điên rồi không hả? Mẹ là mẹ ruột của con mà, sao con lại dám gài bẫy mẹ, để cho mẹ phải mang tiếng oan như thế!”

Ánh mắt của Lục Kiều Sam lóe lên một cái, gần như là theo phản xạ lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào bà Lục nữa: “Mẹ, mẹ đang nói bậy bạ gì thế chứ? Mẹ làm sao có thể hoài nghi con như vậy? Chuyện của Thu Hương rõ ràng chính là do Hy Nguyệt làm, cô ta sai khiến Thu Hương đặt túi thơm xuống dưới đệm giường cô ta, lại vu cáo hạm hại là do mẹ làm. Cô ta quỷ kế đa đoan, người đầy tâm cơ, không có chuyện gì là không làm được. Nhưng mà không sao, con đã suy nghĩ xong biện pháp cuối rồi, nhất định có thể giúp mẹ thoát khỏi hiềm nghi, khiến cho Hy Nguyệt lộ rõ bộ mặt thật.

Những lời nói này chẳng khác nào là hoàn toàn phơi bày bản thân, từng miếng thịt trên mặt bà Lục co rúm lại dữ dội, nhưng mà nét mặt và giọng nói của bà ta không thay đổi, chẳng qua là thấp giọng hỏi: “Con có biện pháp cuối gì?”

“Con sẽ tìm người bắt chước lại nhật ký của Thu Hương, viết ra một phong thư sám hối, đến lúc đó con liền lấy nó ra, làm chứng chỉ ra Hy Nguyệt, để cho người của nhà họ Lục biết rằng, tất cả mọi chuyện đều là do cô ta sai khiến, để cho cô ta không thể nào xoay chuyển được nữa.”

Lời nói của cô ta còn chưa dứt, bà Lục liền vỗ mạnh lên bàn một cái, đứng bật dậy: “Ẩu tả!”

Lục Kiều Sam không biết bà ta tức giận vì cái gì, còn hết sức oan ức: “Mẹ, con là đang giúp mẹ mà.”


Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận