Vợ Yêu Bảo Bối Của Lục Tổng

Chương 506




Chương 507

Cô không đáp lại, chỉ cười buồn một tiếng rồi tăng nhanh bước chân lên.

Trong mắt anh, cô chính là một con rối có thể tùy ý điều khiển.

Nhưng anh quên mất rằng con rối cũng là con người, nó cũng có tôn nghiêm.

Khi cô bước vào phòng, Lục Lãnh Phong cũng đi theo sau.

Sự lãnh đạm của cô khiến cho anh vô cùng bất mãn.

Anh gần như thô bạo nắm lấy cánh tay cô, kéo người cô qua, ép cô dựa lên mặt tường: “Cô đang cố ý coi thường tôi đó hả?”

Cô mím môi, dùng một loại ánh mắt không còn hy vọng gì nữa nhìn anh, như thể nước đá vẫn luôn ngưng tụ lại khắc sâu vào trong tim, đóng băng mọi tia hy vọng rực rỡ.

“Lục Lãnh Phong trước đây anh nói nếu tôi muốn ly hôn, tôi sẽ phải ra đi tay trắng, đúng không?”

Dây thần kinh nào đó trong tim anh như đang bị ai hung hăng kéo ra.

Gần đây, từ mà cô nói nhiều nhất chính là hai chữ “ly hôn”.

Chết tiệt, ly hôn cái gì mà ly hôn!

Ngày hôm trước anh đã cảnh cáo cô rồi, vậy mà cô vẫn nhắc lại? Do cô đã quên hay cố tình xem lời nói của anh là gió thoảng mây bay, quăng lên chín tầng mây rồi?

Lục Lãnh Phong hít một hơi thật sâu rồi hỏi lại cô, giọng nói chứa đựng sự u ám: “Rốt cuộc là cô muốn làm cái gì?”

Hy Nguyệt chật vật nuốt nước miếng một cái, cố gắng duy trì sự bình tĩnh, chậm rãi nói: “Tôi muốn được dọn ra khỏi nhà.”

Có như vậy, cô sẽ không còn là vật cản trở của anh nữa, cũng sẽ không cần phải xin xỏ anh như một tên ăn mày chờ đợi sự bố thí ít ỏi của anh.

Bây giờ điều mà cô mong muốn nhất chính là sự tự do.




Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận