Vợ Yêu Bảo Bối Của Lục Tổng

Chương 2244




Chương 2245

Lục Sênh Hạ cười hì hì nói: “Cho dù có tự tin là tốt, nhưng ứng xử cũng phải có tự mình hiểu lấy. Bà thứ nhất không còn zin, thứ hai không có diện mạo, thứ ba không có gia thế, thứ tư không có văn hóa, có cậu chủ nhà giàu nào sẽ để ý tới bà? Ngoại trừ bố ngốc đôi mắt không được tốt, bị người ta lừa gạt ra, những người khác thực sự sẽ không ngốc như vậy đâu”

Tư Mã Ngọc Như sắp hộc máu tới nơi: “Mẹ là mẹ ruột của con, con hạ thấp mẹ xuống như vậy, thực sự tốt sao?” “Lời thật thì khó nghe nhưng mà có lợi, thực ra lựa chọn lúc trước của bà là chính xác, sai là bà không chịu thỏa mãn, cần quá nhiều thứ. Bà vốn có thể sống an nhàn trải qua cuộc sống gia đình tạm ổn của bà, hưởng thụ sủng ái của bố, khiến bác gái giận gần chết. Nhưng bà lại cứ muốn tranh giành tài sản, phải làm Võ Tắc Thiên, kết quả đào hố vùi mình” Lục Sênh Hạ chậm rãi nói.

Tư Mã Ngọc Như hộc máu một lần nữa, trước mắt có một đám ngựa chạy qua. Cô ta chưa bao giờ cảm thấy mình sai, người không vì mình trời tru đất diệt. Binh sĩ mà không muốn làm nguyên soái, thì không phải binh lính tốt. Cô ta muốn giành mọi thứ, nếu không có con tiện nhân Hy Nguyệt cản đường cô ta, nói không chừng cô ta đã thành công.

“Chẳng phải lúc đó Hy Nguyệt cũng giống như mẹ, dựa vào cái gì cô ta có thể làm bà chủ, mà mẹ thì không thể” “Chị ấy có nhan sắc có diện mạo có tài hoa, có năng lực, trên dưới nhà họ Lục có ai không nhìn chị ấy với cặp mắt khác xưa. Tự chị ấy gây dựng công ty của mình, dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, chưa bao giờ mơ ước đồ của người khác. Mà bà thì sao, chỉ muốn đấu đá tranh giành, nhà họ Lục kiêng ky chuyện này nhất. Những người bị nhốt vào trong Tĩnh Tâm Uyển lúc trước, có người nào. không phải lòng lang dạ thú, muốn tranh giành gia sản? Cho dù là huyết mạch của mình, nhà họ Lục cũng có thể từ bỏ, huống chỉ bà chỉ là con dâu không có huyết thống” Lục Sênh Hạ bĩu môi.

“Đám người đó đều tâm địa độc ác, không có nhân tính” Tư Mã Ngọc Như vô cùng phẫn nộ.

Lục Sênh Hạ nâng hai tay của cô ta lên: “Tay của bà sạch sẽ sao? Bà dám nói trên tay bà không dính máu hay không? Không có gì ngoài lúc trước bà trăm phương nghìn kế muốn hại chết chị dâu, hai mạng người nhà họ Mã, còn không phải do bà và cậu thông đồng làm với nhau. Chỉ tiếc hai người vất vả trù tính bao nhiêu lâu, lại thành giá y cho người khác.”

Trong lòng Tư Mã Ngọc Như không có một chút áy náy, lại càng không có cảm giác tội lỗi. Cô ta chỉ đang loại bỏ những chướng ngại vật cản trở đường đi của mình mà thôi.

Từ cổ chí kim có người nào thành công mà trong tay không dính máu.

Cô ta rất muốn tát mạnh Lục Sênh Hạ, đánh chết con sói mắt trắng ăn cây táo rào cây sung này, nhưng cuối cùng cô ta vẫn nhịn xuống.

Bây giờ không phải lúc giáo huấn con nhóc chết tiệt này. “Được rồi, con nhóc chết tiệt này, sao còn dong dài hơn cả Đường Tăng nữa. Bây giờ mẹ không suy nghĩ gì, mẹ chỉ muốn làm lành với bố con mà thôi. Con nhất định phải nghĩ biện pháp giúp mẹ. Mẹ sinh con ra, con chính là nợ mẹ, món nợ này con phải trả lại”


Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận