Vợ Yêu Bảo Bối Của Lục Tổng

Chương 1210




Chương 1211

Tư Mã Ngọc Thanh nhìn cô với một ánh mắt buồn bã: “Chị họ, sao em lại thấy chị có tiềm năng trở thành bà cô già ế chồng đó.”

Lục Sênh Hạ hung hăng trừng mắt nhìn cậu: “Nhóc mập, nếu em cứ tiếp tục phì ra, sau này có thể cưới được vợ hay không thì vẫn là một ẩn số.”

Tư Mã Ngọc Thanh làm bộ nhăn nhó: “Yêu cầu của em không cao, chỉ cần có thể đẹp giống như chị gái xinh đẹp là được rồi.”

“Xí.” Lục Sênh Hạ khinh thường nhìn cậu: “Cái này mà không gọi là đòi hỏi cao! Em có đẹp trai, xuất sắc như anh của chị không?”

Tư Mã Ngọc Thanh lắc đầu như trống lắc.

“Em có dịu dàng, tao nhã như anh Nhân Thiên không?”

Tư Mã Ngọc Thanh lại lắc đầu.

“Vậy em có nụ cười mê hoặc chết người không đền mạng của anh Nhã Thanh không?”

Tư Mã Ngọc Thanh lại lắc đầu lần nữa.

Lục Sênh Hạ cười chế nhạo: “Anh hai của chị đã chiến đấu đẫm máu trong trận chiến giữa ba cậu chủ nhà hào môn, phá hủy không biết bao lớp vòng vây mới lấy được chị dâu của chị? Còn em, tính tình và ngoại hình đều tệ như vậy, chỉ có số bị người ta giết nhanh thôi.”

Lục Lãnh Phong nghẹn lại, vươn bàn tay to xoa xoa đầu nhỏ của cô: “Chị dâu của em từ khi sinh ra đã được định làm vợ anh rồi, anh còn cần phải chiến đấu đẫm máu sao?”

Lục Sênh Hạ lè lưỡi với anh: “Tuy rằng nói rằng bọn anh được hứa hôn từ khi còn trong bụng mẹ, nhưng không phải anh đã không quý trọng, bức bách đến mức chị dâu phải bỏ nhà ra đi sao? Anh muốn đuổi theo một lần nữa, nhưng không thể thoát khỏi trùng vây, đánh bại anh Nhân Thiên và anh Nhã Thanh sao? Vì vậy có thể nói, lúc đầu thì hành hạ vợ cho thoải mái, sau này lại theo đuổi lại vợ mình.”

Lục Lãnh Phong tâm tình ũ rũ, giống như có một đàn quạ đen bay ngang qua đầu, một đàn ngựa cỏ bùn phi nước đại dưới chân anh.

“Em có biết thế nào gọi là kết tóc phu thê không? Suy cho cùng thì vợ chồng vẫn phải xứng đôi vừa lứa. Hai người đó làm sao có thể xứng với người vợ này của anh được?”

Hàng mi dài dày của Hứa Kiến Quân chớp chớp, nhìn anh bằng ánh mắt tò mò: “Bố ma vương, bố và mẹ là kiểu thanh mai trúc mã, một trai một gái chơi với nhau từ nhỏ được nói trên tivi sao?”

Lục Lãnh Phong giống như bị đâm một nhát, trong lòng có một sợi dây thần kinh đang khẽ run lên.

Anh không phải là thanh mai trúc mã của người phụ nữ ngốc nghếch này, mà là Thời Thạch. Cho nên người phụ nữ ngốc nghếch này đến bây giờ vẫn luôn nhớ mãi anh ta không quên, cho dù anh ta đã chết, nhưng vẫn vững vàng chiếm giữ vị trí đầu tiên.

“Thanh mai trúc mã không bằng trên trời rơi xuống, bố là tình yêu trên trời rơi xuống, hiểu không?”

“Không hiểu.” Hứa Kiến Quân lắc đầu, trong mắt tràn đầy nghi hoặc: “Thế nào gọi là trên trời rơi xuống?”


Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận