Lâm Bình không hề giữ lại đấm ra một phát. Tần Vô Song vô cùng kinh hãi, dốc hết sức chống cự. chẳng qua thực lực chênh lệch quá lớn, cho dù Tần Vô Song là thiên tài ngút trời, đừng nói là bây giờ anh ta còn chưa trưởng thành, cho dù trưởng thành thì đã sao? Bàn về thiên phú, anh ta vẫn không bằng Lâm Bình, sao có thể là đối thủ của Lâm Bình?
“Bịch!”
Cuối cùng, nắm đấm của Lâm Bình dừng trên người Tần Vô Song, khiến anh ta ngã bay ra ngoài.
“Lại là như thế!” Lâm Bình híp mắt lại. Mặc dù Tần Vô Song đã bị anh đánh bay, nhưng cú đấm của Lâm Bình lại bị lực lượng bí ẩn nào đó can ngăn, làm giảm bớt một nửa uy lực, khiến Tần Vô Song cho dù ăn đấm nhưng không bị thương nặng. Nhưng dù vậy, Tần Vô Song bị Lâm Bình đánh trong Tru Thần Kiếm Trận nên lúc bay ngược ra ngoài, anh ta đụng vào không ít phi kiếm trong kiếm trận, khiến Tần Vô Song bị thương không ít.
“Để tôi xem thử anh có bao nhiêu thứ đó, có thể ngăn cản được mấy cú đấm của tôi.” Lâm Bình hừ lạnh, sau đó bước ra một bước trong không trung, biến mất ngay tại chỗ.
Ngay sau đó, Lâm Bình đã đuổi theo Tần Vô Song đang bay ngược ra ngoài, giơ tay muốn đánh ra một quyền. Nhưng cũng chính vào lúc này, bỗng xảy ra khác thường.
“Kẻ nào dám đánh con ta?” Một giọng nói vang lên, đồng thời ảo ảnh xuất hiện trên đầu Tần Vô Song, trông rất giống một người bình thường, không có khí chất uy nghiêm, nhưng lại khiến người ta kìm lòng không đậu muốn quỳ lạy. Hơn nữa dù chỉ là ảo ảnh, trong mắt ông ta vẫn thâm trầm như có một vùng trời riêng ở bên trong.
Nơi xa, trong thời gian ngắn ngủi, đảo chủ đảo Huyền Ma đã chạy ra cách nơi đó gần mười cây số, thấy ảo ảnh hiện lên thì đều khựng lại.
“Thiên Ma đại nhân?”
Đám đảo chủ đảo Huyền Ma quay đầu lại, ánh mắt hiện lên chút kinh hãi. Cho dù cách xa gần mười cây số, họ cũng có thể cảm nhận được khí tức và uy thế này. Chẳng lẽ là Thiên Ma chạy đến? Vậy thì họ nên tiếp tục bỏ trốn, hay là…?
“Cha!” Thấy ảo ảnh xuất hiện, Tần Vô Song không khỏi kinh ngạc. Anh ta cũng không ngờ hình chiếu của cha mình lại xuất hiện, sau đó Tần Vô Song mừng như điên. Anh ta cho rằng ảo ảnh của cha đã xuất hiện, vậy thì mạng sống của mình sẽ không còn đáng lo ngại nữa. Anh ta không tin Lâm Bình có gan ra tay với cha mình. Thế thì khác nào tìm chết?
“Thiên Ma?” Thấy ảo ảnh này, đôi mắt Lâm Bình lóe lên ánh sao. Đây là lần đầu tiên anh thấy Thiên Ma, đúng là bất phàm. Cho dù chỉ là ảo ảnh, Lâm Bình cũng cảm thấy ngay cả Cổ Càn Khôn, cường giả chân thần đỉnh phong của Đại Tự Tiên Đảo mà giao chiến với Thiên Ma thì cũng không bằng.
“Các hạ cũng biết ta? Không biết tại sao lại muốn tổn thương con ta?” Thấy Lâm Bình, đôi mắt ảo ảnh cũng lóe lên khiếp sợ, hiển nhiên nhận ra Lâm Bình là đại thành kim thân.
“Vừa rồi ông đã đoán được tôi là đại thành kim thân, vậy mà không biết tôi à?” Lâm Bình không tiếp tục ra tay với Tần Vô Song mà ánh mắt kỳ quái nhìn ảo ảnh Thiên Ma.
Nghe vậy, ảo ảnh Thiên Ma hơi nhíu mày. Lâm Bình lập tức hiểu được, xem ra ảo ảnh này không phải là Thiên Ma dùng thủ đoạn đưa hình chiếu đến bên cạnh Tần Vô Song, mà chắc là phân thân từ tinh hần lực.
Đến nay, Lâm Bình đã thuộc nằm lòng “Luyện Thần Quyết” mà Yêu Yêu đưa cho mình. Anh biết khi tinh thần lực của một cường giả đạt đến mức độ nhất định thì chẳng những có thể phân hóa mà còn có thể biến thành phân thân. Chẳng qua sau khi thoát ly bản thể, mặc dù phân thân tinh thần lực vẫn còn chứa ý thức và tư duy của bản thể, nhưng sẽ không còn được chia sẻ chung bất cứ tin tức nào với bản thể. Ví dụ như phân thân này của Thiên Ma vẫn luôn ở bên cạnh Tần Vô Song, những gì nó nghe thấy nhìn thấy thì Thiên Ma sẽ không hay biết. Chỉ khi nào Thiên Ma thu hồi phân thân tinh thần lực này thì mới nhận được những thông tin mà nó biết.
Tần Vô Song là thiếu chủ của cung Thần Ma, còn là đứa con có thiên phú nhất, được Thiên Ma và Lạc Thần cưng chiều nhất, từ nhỏ trừ việc tu luyện cũng học tập rất nhiều. Bây giờ Tần Vô Song cũng biết ảo ảnh của cha trên đầu mình không phải là hình chiếu, mà là phân thân tinh thần lực không biết khi nào cha đã để lại trên người mình. Tần Vô Song đoán là cha sợ mình ỷ vào phân thân này nên mới không nói cho mình biết. Chỉ dựa vào phân thân tinh thần lực này thì e rằng khó có thể ngăn cản Lâm Bình.
Có điều mặc dù Tần Vô Song biết đó là cái gì, nhưng anh ta cho rằng Lâm Bình không biết. Chứ không thì lúc nãy Lâm Bình cũng sẽ không nghi hoặc đặt câu hỏi.
“Cha, con vô năng, không phải là đối thủ của Lâm Bình. Mong cha hãy ra tay giết chết kẻ này!” Tần Vô Song suy nghĩ rất nhiều, bỗng cung kính nói với ảo ảnh, muốn dùng chiêu này để lừa gạt Lâm Bình, khiến Lâm Bình không dám ra tay.
“Giết chết tôi?” Lâm Bình cười mỉa mai: “Cho dù cha anh thực sự tới đây thì chưa chắc đã có thể giữ chân tôi, huống chi đây chỉ là phân thân tinh thần lực?”
