Sự Trở Về Của Chiến Thần

Chương 819: Dù sao anh cũng nhìn thân thể tôi rồi




“Ừ.” So với Lâm Bình chần chờ, Nhan Kha lại có vẻ hào phóng cười khẽ.

“Cởi cỡ nào?” Nhan Kha còn chớp mắt trêu ghẹo.

“Cởi áo ngoài là được.” Lâm Bình lập tức nói.

“Dù sao… Anh cũng đã xem hết thân thể của tôi lần đầu tiên gặp mặt, nếu là để cho tiện thì chi bằng…” Nhan Kha vừa cởi dải lụa bên eo vừa chậm rãi nói.

Sắc mặt Lâm Bình rất lúng túng, vội nói: “Công chúa, việc cấp bách lúc này là mau chóng loại bỏ độc tính của Gai Độc Huyết Mạch cho cô, làm bình ổn cấm chế bị nới lỏng, cô tạm thời đừng trêu ghẹo tôi…”

“Vậy ý anh là bây giờ không được, sau này có thể đúng không?” Đám thị nữ Thu hầu hạ, váy lụa của Nhan Kha chậm rãi cởi ra, để lộ một góc yếm màu trắng và làn da trắng muốt, gò má trắng bệch của cô cũng hơi hồng nhuận, nhưng vẫn cười khẽ, ánh mắt quái dị nhìn Lâm Bình.

Lâm Bình: “…”

“Đúng là đồ không có tình thú.” Nhan Kha trợn trắng mắt nhìn Lâm Bình. Nhưng ngay sau đó, Nhan Kha lại lộ kẻ đau đớn.

“Công chúa, cô đừng nói gì nữa.” Lâm Bình nhanh chóng truyền một tia căn nguyên vào người Nhan Kha, đồng thời chuẩn bị truyền máu, hấp thụ độc Gai Độc Huyết Mạch trong cơ thể Nhan Kha.

Nửa canh giờ sau, Lâm Bình dẫn Nhan Kha cùng với bốn thị nữ Xuân Hạ Thu Đông đi ra từ phủ công chúa.

“Con gái, con sao rồi?” Nhan Quảng Kiệt lập tức tiến lên.

Bởi vì Lâm Bình có đề cập sơ qua về phương thức trị liệu. Nhưng có câu nói con gái lớn cũng nên tránh mặt cha, Nhan Quảng Kiệt không dùng tinh thần lực để điều tra tình huống bên trong. Bây giờ thấy Nhan Kha lại xuất hiện, cuối cùng Nhan Quảng Kiệt cũng yêu tâm hơn, nhưng vẫn không nhịn được tiến lên quan tâm hỏi.

“Con không sao đâu cha, độc tố đã được loại bỏ, cấm chế cũng bình ổn rồi…” Nhan Kha đáp lại ngay.

“Nhưng thương tích của cô còn chưa lành lặn, đừng có sơ sẩy.” Lâm Bình lập tức nói.

“Lâm Bình, lần này… May mà nhờ có cậu…” Nhan Quảng Kiệt ngượng nghịu nhìn Lâm Bình. Trước đó họ cũng coi như là có hiểu nhầm, hơn nữa Nhan Quảng Kiệt từng tuyên bố sẽ giáo huấn Lâm Bình. Nhưng bây giờ… hiển nhiên là không thực tế.

“Đảo chủ Nhan, công chúa có ơn với tôi… Huống chi chuyện hôm nay cũng là vì tôi ra mà, đáng nhẽ tôi phải nói xin lỗi mới đúng.” Lâm Bình áy náy nói. Nếu không phải tại mình thì Tần Vô Song không có khả năng đối xử với Nhan Kha như thế, đảo Ma Linh cũng sẽ không rơi vào tình trạng như ngày nay.

“Tôi đã nói rồi, Tần Vô Song dám làm nhục công chúa, tôi sẽ giết anh ta! Tôi sẽ đi giết anh ta ngay bây giờ!”

“Để bảo đảm an toàn, đảo chủ Nhan hãy dẫn công chúa máu chóng rời khỏi vùng biển Loạn Ma, đến không gian bí tàng của Côn Bằng Thần Vương đi. Đây là chí bảo có thể ẩn giấu cảnh giới, đảo chủ Nhan chỉ cần cầm thứ này trong tay thì có thể lừa gạt vào không gian bí tàng.” Lâm Bình vừa nói vừa đưa viên ngọc cho Nhan Quảng Kiệt.

Nhan Quảng Kiệt không nhận lấy viên ngọc mà nhíu mày, ánh mắt đầy sát khí: “Lâm Bình, cậu dẫn Nhan Kha rời đi… Tôi sẽ đích thân đi giết Tần Vô Song!” Ngay cả không khí chung quanh Nhan Quảng Kiệt cũng cô đọng, có thể thấy sát khí của ông ta dày đặc cỡ nào. Lúc nãy, chẳng qua ông ta vẫn đang chờ tin tức Nhan Kha đã khỏe mạnh mà thôi. Nếu bây giờ đã xác nhận Nhan Kha không có vấn đề gì, hơn nữa có Lâm Bình bên cạnh thì ông ta không còn lo lắng gì nữa.

“Đảo chủ Nhan, tôi đã thề không đích thân giết chết Tần Vô Song thì sẽ tự vẫn ở vùng biển Loạn Ma, ngài đừng tranh giành với tôi.” Lâm Bình trầm giọng nói: “Hơn nữa Tần Vô Song đã trốn đi nửa canh giờ, bây giờ ngài đuổi theo anh ta thì chưa chắc đã đuổi kịp… Nhưng tôi có để lại đánh dấu tinh thần trên người anh ta. Dù anh ta chạy tới chân trời góc biển thì tôi cũng biết vị trí của anh ta.”

“Ngoài ra, có lẽ lúc tôi giết Trần Thiên Thác thì cung Thần Ma cũng đã biết chuyện này, chắc chắn đã có phản ửng. Trần Thiên Thác và Ngọc Đỉnh phu nhân chết ở đảo Ma Linh, cung Thần Ma chắc chắn sẽ nghi ngờ ngài đầu tiên. Mà ngài cứ thế đuổi giết Tần Vô Song thì chắc chắn sẽ rơi vào nguy hiểm…

“Nhưng tôi thì khác. Bây giờ cung Thần Ma còn chưa biết sự tồn tại của tôi, tôi mới là người phù hợp nhất để giết Tần Vô Song.” Lâm Bình nhanh chóng nói. Đương nhiên Lâm Bình vẫn chưa nói hết câu. Anh đuổi giết Tần Vô Song gây ra động tĩnh càng lớn thì Nhan Quảng Kiệt mới càng dễ dàng đưa Nhan Kha đi trốn.

“Lâm Bình, chúng ta đi cùng nhau đi. Tần Vô Song để sau này giết cũng chưa muộn.” Nhan Kha lo lắng nói. Bất kể là cha cô hay là Lâm Bình, cô đều không muốn thấy bất cứ một người nào xảy ra chuyện.


Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận