Sự Trở Về Của Chiến Thần

Chương 816: Gai Độc Huyết Mạch




Sau khi xử lý Ngọc Đỉnh phu nhân, vẻ mặt Lâm Bình tràn đầy lạnh lùng, chẳng buồn nhìn lại bà ta lấy một lần, tiếp tục chuẩn bị đuổi theo Tần Vô Song. Lần này Tần Vô Song mới là trọng điểm, là kẻ mà Lâm Bình không thể buông tha. Nhưng khi xoay người lại, Lâm Bình phát hiện Tần Vô Song lại quay ngược về, bay về vị trí cũ với tốc độ cực nhanh.

“Nhan Kha…” Lâm Bình cau mày, sau đó mau chóng nghĩ ra. Có lẽ Tần Vô Song đã nhận thấy anh ta không có hy vọng thoát khỏi tay mình, cho nên mới tính kế Nhan Kha.

“Tìm chết!” Lâm Bình hừ lạnh, lập tức đuổi theo Tần Vô Song.

Mặc dù Tần Vô Song có thần binh đôi cánh tăng cường, hơn nữa đã đột phá tới chân thần, tốc độ bùng nổ chồng lên nhau, có thể đạt tới tốc độ gấp tốc độ âm thanh bảy tám lần, nhưng một ý niệm của Lâm Bình đã nhanh gấp mười lần vận tốc âm thanh, Tần Vô Song sao có thể sánh bằng? Đây cũng là lý do mà Tần Vô Song không tin tưởng mình có thể thành công thoát khỏi Lâm Bình. Chỉ cần tốn thêm một chút thời gian nữa, Lâm Bình chắc chắn sẽ đuổi kịp mình.

“Nhanh… Nhanh nữa lên!” Thấy Lâm Bình đã đuổi theo mình, Tần Vô Song vô cùng khẩn trương, lực lượng căn nguyên điên cuồng bùng nổ để tăng tốc độ cho mình. Mặc dù anh ta đã có kế hoạch, nhưng cũng phải cho anh ta thời gian để thi triển mới được.

“Côn Bằng Phủ Ý!” Lâm Bình vừa đuổi theo Tần Vô Song, vừa đập một phát búa, dùng phát búa chặn đường Tần Vô Song.

“Tránh ra!” Thấy Lâm Bình đập búa về phía mình, Tần Vô Song không dám sơ suất. Lúc nãy Lâm Bình đã dùng một búa đập nứt ngọc đỉnh của Ngọc Đỉnh phu nhân, Tần Vô Song thấy rõ ràng. Từ khi bị Lâm Bình đấm bay, bùa hộ mệnh mà cha đưa cho mình bị đấm vỡ, Tần Vô Song bỗng tỉnh táo lại, nhận thấy sự chênh lệch giữa mình và Lâm Bình, biết được đại thành kim thân chính là đại thành kim thân. Cho dù mình đột phá ở tầng trời thứ sáu, thiên phú ngút trời vì còn cần thời gian mới có thể đánh bại đại thành kim thân.

Sau khi nhận thức được điều này, hơn nữa chịu thừa nhận sự chênh lệch giữa mình và Lâm Bình, đầu óc Tần Vô Song đã trở nên vô cùng tỉnh táo, cho nên lúc này Tần Vô Song không dám khinh thường. Cho dù biết chặn lại một búa của Lâm Bình có lẽ sẽ mất một món thần binh, nhưng để tránh tiêu hao căn nguyên của mình, Tần Vô Song vẫn dứt khoát làm như thế, trực tiếp ném một món thần binh ra để chặn phát búa của Lâm Bình. Đồng thời tranh thủ cơ hội này hít sâu một hơi, tăng tốc độ bay về phía Nhan Kha và Nhan Quảng Kiệt.

“Thông minh hơn đấy.” Lâm Bình hừ lạnh, sau đó trực tiếp cầm lấy thần binh bị Tần Vô Song ném ra để chặn lại Côn Bằng Phủ Ý, cất không gian bổn nguyên của mình.

“Nhưng vẫn không thể thay đổi được vận mệnh của anh đâu.” Lâm Bình tiếp tục hừ lạnh, liên tục đập ba phát búa. Ba phát búa chồng chất lên nhau như dòng chảy ngân hà đảo ngược trút xuống, đồng thời khoảng cách giữa Lâm Bình và Tần Vô Song cũng càng ngày càng gần.

Tần Vô Song cắn răng, lại ném ba món bảo vật ra ngăn cản phủ ý của Lâm Bình, đồng thời hét lên: “Lâm Phàm, à không, đáng nhẽ phải gọi cậu là Lâm Bình mới đúng…”

“Để tôi xem thử Nhan Kha thâm tình với cậu như thế, cậu lại có mấy phần tình ý với Nhan Kha.”


Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận