Nghe vậy, Nhan Quảng Kiệt thở dài, hiển nhiên chính ông ta cũng không tin nổi.
Lâm Bình có thể thành tựu đại thành kim thânđã là độc nhất vô nhị ở vùng biển Loạn Ma này, hơn nữa thiên phú của Lâm Bình cao đến mức ngay cả Nhan Quảng Kiệt cũng phải kinh ngạc. Nếu Lâm Bình lại xuất hiện ở vùng biển Loạn Ma thì e rằng đúng như con gái mình nói, đã có thực lực chân thần. Nếu không cho dù cậu ta có đại thành kim thân cũng rất có khả năng nguy hiểm tới tính mạng. Chỉ cần Lâm Bình không ngu ngốc thì sẽ không làm chuyện ngu xuẩn đó. Lúc đó mà chơi thật, ông ta là chân thần trung kỳ có lẽ sẽ không phải là đối thủ của đại thành kim thân đã đột phá đến chân thần.
Chẳng qua muốn ông ta thừa nhận thần cảnh mấy tháng trước còn thua xa mình, chỉ thoáng chốc đã trở thành cường giả đủ để chiến đấu với mình, thậm chí tương lai ông ta còn có khả năng không địch lại đối phương, quan trọng nhất là tên đó còn hớp hồn con gái mình, nếu cậu ta là một cặp với con gái mình thì đành, nhưng cố tình cậu ta lại không cần con gái mình, con gái mình chỉ tương tư đơn phương, lúc đó mình thậm chí không dám chắc có thể đánh đối phương một trận để xả giận giúp con gái. Cảm giác này khiến Nhan Quảng Kiệt vô cùng khó chịu.
“Con gái, nếu con không thể quên cậu ta thì con…” Nhan Quảng Kiệt dừng lại một chút, hít sâu một hơi mới nói tiếp: “Con rời khỏi đảo Ma Linh, rời khỏi vùng biển Loạn Ma, đi tìm cậu ta đi, ngay ngày hôm nay.”
Nghe vậy, Nhan Kha nhíu mày, lắc đầu từ chối: “Cha à, con sẽ không đi đâu. Đầu tiên không nói là có thể đi được hay không, chỉ riêng… Nếu con rời đi, hai vị của cung Thần Ma kia sẽ không dễ dàng bỏ qua đảo Ma Linh, cũng sẽ không bỏ qua cho cha. Cho nên nếu đi thì cha phải đi cùng con, không thì con sẽ không rời đi một mình.”
“Ý chỉ của cung Thần Ma đã đến. Nếu con không đi thì e rằng chưa đầy ba ngày sau, Tần Vô Song sẽ đến đảo Ma Linh.” Nhan Quảng Kiệt lại thở dài, giọng nói trở nên lạnh lẽo.
Lúc trước, mỗi khi nhắc tới thiên phú của Tần Vô Song, Nhan Quảng Kiệt còn sẽ bênh vực cho anh ta, cho rằng dù anh ta thua Lâm Bình thì cũng không phải là vì Tần Vô Song quá yếu, mà là vì Lâm Bình quá biến thái. Ai biết Lâm Bình có thể đại thành kim thân? Đại thành kim thân có thể đấu với chân thần, đương nhiên có thể hoành tảo thần cảnh. Còn thiên phú của Tần Vô Song thì Nhan Quảng Kiệt thấy vẫn là một trong những người mạnh nhất vùng biển Loạn Ma, thậm chí có thể coi là người mạnh nhất thế hệ trẻ. Nhưng thiên phú là một chuyện, từ khi một trưởng lão chân thần của cung Thần Ma dẫn người tới với danh nghĩa cầu hôn, nhưng thực tế lại tuyên chỉ nói Tần Vô Song muốn nạp Nhan Kha làm thiếp, Nhan Quảng Kiệt đã không còn chút thiện cảm nào với Tần Vô Song, ngược lại còn tràn đầy căm ghét.
Mấy ngày nay, ông ta vẫn luôn nghĩ cách cho Nhan Kha âm thầm trốn đi, sau đó ông ta sẽ tự gánh vác lửa giận của cung Thần Ma. Nhưng Nhan Kha vẫn không chịu rời đi, cho dù ông ta kêu Nhan Kha đi tìm Lâm Bình, theo đuổi hạnh phúc của mình, Nhan Kha cũng không hề dao động, chỉ thường xuyên ngẩn người trong phủ công chúa.
Còn chuyện Nhan Kha muốn hai cha con cùng rời đi thì lại là không có khả năng. Từ khi đám Tần Vô Song trở về từ vùng đất Bí Tàng của Côn Bằng Thần Vương, Thiên Ma và Lạc Thần đã triệu kiến hai cha con họ, mặc dù không trực tiếp gây khó dễ cho họ, nhưng từ khi trở về đảo Ma Linh, chung quanh đảo vẫn có một trưởng lão cung Thần Ma canh gác bên ngoài. Nhan Quảng Kiệt suy nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết trưởng lão cung Thần Ma kia là đang giám thị đảo Ma Linh, có lẽ cũng để không cho chân thần của thế lực khác đến đảo gây phiền toái. Nhưng tóm lại, nếu muốn đi thì chỉ có một mình Nhan Kha âm thầm rời đi, còn ông ta sẽ thu hút sự chú ý của trưởng lão chân thần cung Thần Ma, thế thì mới có khả năng thành công.
