Cung Thần Ma, điện Vô Song, một thanh niên áo trắng bước ra từ nơi bế quan.
“Con chào cha, chào mẹ!” Thanh niên áo trắng bước đến trước mặt hai vợ chồng trung niên cung kính chào, nhưng không thể giấu nổi vẻ vui mừng của mình.
“Vô Song, chúc mừng con đã chiến thắng tâm ma, nghênh đón cuộc sống mới!”
Trong hai vợ chồng, người đàn ông trung niên mặc áo vải thô, trông vô cùng bình thường vỗ vai thanh niên áo trắng khen ngợi. Thanh niên áo trắng này chính là Tần Vô Song vừa đột phá. Còn người đàn ông trung niên mặc áo vải thô kia chính là chủ nhân của cung Thần Ma, Thiên Ma Tần Thiên.
“Vô Song, quả nhiên con không phụ hy vọng của mẹ, chẳng những không gục ngã vì bị Lâm Bình đánh bại mà càng hăm hở tiến lên, không chỉ đột phá cảnh giới chân thần mà còn đột phá ở bổn nguyên ngân hà tầng trời thứ sáu, mẹ rất kiêu ngạo vì con.”
Người phụ nữ trung niên xinh đẹp tỏa ra sức hấp dẫn thành thục, đồng thời cho người ta cảm giác lạnh lùng khó gần bên cạnh Thiên Ma Tần Thiên cũng nở nụ cười đồng lòng người. Có thể thấy được thân là chủ mẫu của cung Thần Ma Giang Lạc đang rất vui vẻ.
“Cuối cùng Vô Song không phụ lòng cha mẹ.” Tần Vô Song cũng nở nụ cười tự tin.
Anh ta là đứa con có thiên phú nhất của Thiên Ma và Lạc Thần, cũng là con cháu có hy vọng đột phá chân thần nhất. Mà nay, anh ta không phụ lòng mong mỏi, chẳng những đột phá tới cảnh giới chân thần mà còn ở tầng trời thứ sáu, thử hỏi khắp Vùng Biển Loạn Ma này, có mấy người sánh bằng anh ta? Trừ cha mình cũng đột phá chân thần ở tầng trời thứ sáu, Tần Vô Song không cảm thấy có ai sánh bằng mình. Đây chính là sự tự tin của anh ta. Thậm chí Tần Vô Song còn cho rằng chỉ cần cho mình thời gian thì tương lai, anh ta tin rằng mình sẽ vượt qua cha mình.
“Cha, mẹ, nếu con đã đột phá đến chân thần thì kế tiếp, con muốn nhờ ba mẹ giúp con cầu hôn đảo Ma Linh, con muốn nạp thiếp.” Sau đó, Tần Vô Song lại lên tiếng.
Vợ chồng Thiên Ma Tần Thiên và Lạc Thần Giang Lạc đương nhiên biết Tần Vô Song muốn nạp ai làm thiếp.
“Được, ngày mai mẹ sẽ phái người đến đảo Ma Linh cầu hôn.” Giang Lạc gật đầu nói. Còn Thiên Ma Tần Thiên thì không lên tiếng, mặc dù không tỏ vẻ ủng hộ, nhưng cũng không phản đối. Dù gì với thân phận và thực lực của Tần Vô Song, bất kể là ở phương diện nào thì cả Vùng Biển Loạn Ma này, cô gái nào được gả cho Tần Vô Song cũng là vinh hạnh của đối phương, cho dù chỉ là làm thiếp.
“Cảm ơn mẹ.” Tần Vô Song lại cười nói.
Trước kia khi mới gặp Nhan Kha, anh ta chỉ cảm thấy Nhan Kha có thiên phú không tồi, dung nhan vóc dáng cũng là thế gian hiếm có, khiến Tần Vô Song hơi động lòng, thậm chí nghĩ nếu Nhan Kha có thể bày ra đủ thiên phú, khiến anh ta thấy Nhan Kha có thể đột phá tới chân thần thì anh ta không phải là không thể chọn Nhan Kha làm bạn đời, giống như cha mẹ mình. Thiên Ma đại nhân và Lạc Thần đại nhân thống trị Vùng Biển Loạn Ma cũng là một cặp vợ chồng ân ái, thần tiên quyến lữ. Nhưng ai ngờ Nhan Kha lại có tình ý với Lâm Bình. Hơn nữa mặc dù anh ta bỏ trốn sớm nên không thấy Nhan Kha và Lâm Bình có quan hệ thân mật ở vùng đất Bí Tàng, song Tần Vô Song lại biết chuyện xảy ra kế tiếp từ đám Vương Ninh Thành, chứng thực Nhan Kha và Lâm Bình có quan hệ thân thiết, chứ không phải chỉ là tin đồn ở thành Vân Đài trước khi hội Vân Đài sắp bắt đầu. Nếu anh ta không thua Lâm Bình, không chật vật bỏ trốn, không cảm thấy sỉ nhục vì Lâm Bình ở vùng đất Bí Tàng thì chưa chắc Tần Vô Song sẽ tiếp tục dây dưa Nhan Kha, dù gì anh ta cũng là người có kiêu ngạo, khinh thường giành gái với kẻ khác. Nhưng bây giờ, nếu Nhan Kha và Lâm Bình có quan hệ mờ ám, hơn nữa chưa bao giờ làm sáng tỏ thì anh ta sẽ không tha cho Nhan Kha. Anh ta không có khả năng cưới Nhan Kha làm chính thê, mà muốn nạp Nhan Kha làm thiếp. Chờ đến tương lai, khi chiến đấu với Lâm Bình, anh ta không chỉ muốn giết chết Lâm Bình để rửa nhục mà còn muốn cho Lâm Bình biết, chẳng những thực lực của hắn ta không bằng mình mà ngay cả người phụ nữ liên quan tới hắn ta cũng chỉ là thị thiếp của mình mà thôi, thế thì mới hả giận, viên mãn trái tim vô địch của mình.
“Lâm Bình, tôi rất mong chờ cậu lại xuất hiện trước mặt tôi ngày đó. Tôi sẽ cho cậu biết cái gọi là đại thành kim thân có thể chống lại chân thần chỉ là một câu nói suông mà thôi.”
