Sự Trở Về Của Chiến Thần

Chương 789: Ba Đen không làm màu




Nhất thời, mấy đống vật phẩm chồng chất như núi chung quanh Lâm Bình và U Dạ Tử. Năng nguyên thạch, năng nguyên dịch, thần binh, công pháp, quả năng lượng như quả Thiên Du, trái cây tinh thần lực, thậm chí còn có thiên tài địa bảo liên quan tới căn nguyên… Nói tóm lại, đúng như Lâm Bình dự đoán, những thứ mà U Dạ Tử lấy ra đều là tứ tốt, khiến Cổ Kiếm Hà và đại trưởng lão lồi cả mắt, hâm mộ vô cùng.

Nhưng Ba Đen lại bĩu môi, rõ ràng mặc dù những thứ này đều là chí bảo thì vẫn không thể khiến nó để mắt. Ba Đen tùy ý chọn mấy trái năng lượng dồi dào nhất ném vào miệng ăn luôn như quà vặt.

“Không đủ nhiều nước, rất khô miệng.” Ăn xong, Ba Đen còn ghét bỏ nói.

U Dạ Tử, đại trưởng lão, Cổ Kiếm Hà: “…”

Khóe miệng Lâm Bình cũng co giật, cạn lời. Ba Đen lấy mấy quả năng lượng tốt nhất, hơn nữa thấy nó nhai rau ráu, mặc dù hơi đau lòng, nhưng Lâm Bình không can ngăn nó. Mặc dù lần này Ba Đen có vẻ như không ra tay là mấy, nhưng thực tế nó lại có tác dụng rất quan trọng, thậm chí có thể nói không có nó sẽ không ổn. Cho nên Lâm Bình không can ngăn mà thực hiện lời hứa lúc trước, cho Ba Đen quyền lựa chọn ưu tiên. Chẳng qua Lâm Bình không ngờ Ba Đen lấy mấy quả năng lượng tốt nhất… Chỉ là để giải khát, ăn xong còn ngại không đủ nhiều nước.

“Đúng là phá gia chi cẩu.” Lâm Bình âm thầm đá xoáy, sau đó cất hết đồ vật đi. May mà anh có không gian bổn nguyên của Lê Tông, có hai không gian của mình, còn có nhẫn nối tiếp với không gian của Nhan Kha cho mình, bốn không gian bổn nguyên khiến Lâm Bình không hề lo lắng là không đủ không gian để dùng. Đương nhiên, mặc dù U Dạ Tử đã rất sảng khoái, nhưng lại sảng khoái quá mức, Lâm Bình sẽ không tin U Dạ Tử đã thật sự giao nộp hết đồ vật.

Lâm Bình lại cầm cây giáo vàng chỉ vào ông ta, lạnh lùng nói: “Cho ông cơ hội cuối cùng, nộp hết tất cả đồ vật ra đây, không thì tự gánh vác hậu quả.”

Khi lại nghe thấy “tự gánh vác hậu quả”, U Dạ Tử không khỏi run lên, rõ ràng là năm chữ này đã để lại ám ảnh tâm lý cho ông ta. Đồng thời, lực lượng căn nguyên đã bắt đầu xoay chuyển trên mũi giáo, khiến U Dạ Tử nổi da gà.

“Nộp… Ta… Nộp hết.”

U Dạ Tử vô cùng uất ức. Dưới sự cưỡng ép của Lâm Bình, U Dạ Tử lại lấy ra không ít thứ. Mặc dù số lượng thua xa thiên tài địa bảo chồng chất như núi vừa rồi, nhưng không có thứ nào không phải là vô giá. Đương nhiên, thứ khiến Lâm Bình chú ý nhất không phải là thiên tài địa bảo, mà là một thứ được cuộn lại trông như quyển trục.

Lâm Bình vẫy tay, quyển trục lập tức bay vào tay anh. Anh mở ra xem thì thấy đó là bản đồ.

“Đây là bản đồ nơi nào?” Lâm Bình hỏi U Dạ Tử.

“Không biết.” U Dạ Tử lắc đầu. Như thể sợ Lâm Bình không tin, ông ta lại mau chóng nói: “Ta thật sự không biết, thứ này đã được cất trong góc của Tàng Bảo Các khi ta tiếp quản Doanh Châu Tiên Đảo, ta cũng không biết bản đồ này là của nơi nào, nhưng có thể khẳng định rằng nơi này không phải là bản đồ của hải vực tiên đảo. Trừ Khe Biển Sâu, hải vực tiên đảo hầu như đã bị ta thăm dò hết, nhưng chưa từng thấy nơi nào trùng khớp với tấm bản đồ này.”

“Không phải là bản đồ của hải vực tiên đảo ư?” Lâm Bình trầm tư, sau đó nhìn Ba Đen. Lúc này Ba Đen đang nghiên cứu mấy thứ mà U Dạ Tử lấy ra.

“Ông đây miễn cưỡng lấy Lục Lệ Tiên Kim này đi.”

Ba Đen nhìn đông ngó tây thật lâu, cuối cùng như thể cảm thấy mình vất vả đến đây một chuyến mà không kiếm được gì thì quá thiệt hòi, cho nên mới cố mà coi trọng một thứ. Nghe vậy, vẻ mặt U Dạ Tử nhìn kiểu gì cũng giống đại trưởng lão và Cổ Kiếm Hà, khóe miệng co giật. Đó chính Lục Lệ Tiên Kim, nguyên liệu luyện chế thần binh xịn nhất, cực kỳ khan hiếm, nhưng trong mắt Ba Đen thì lại phải miễn cưỡng mới chịu coi trọng nó…


Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận