Hắn nghiên cứu Ưng Biến thân pháp ròng rã mười năm, vài năm gần đây mới gần như đạt tới cửa đột phá, nhưng lại phát hiện ra, nếu tự bằng thực lực bản thân, thực khó có thể vượt qua bình cảnh. Lần này vất vả lắm mới được cao nhân chỉ điểm, tìm được Quân Khương Lâm một cách ngoài ý muốn, vô cùng mừng rỡ, thấy được sự xảo diệu bên trong của chiêu thức, trong lúc nhất thời, tâm thần như mê như say, đắm chìm trong đó
Lại không thể ngờ chỉ trong phút chốc lại có người ngay trước mặt mình muốn hạ độc thủ với Quân Khương Lâm! Nói vậy chẳng phải là muốn cướp đi cái mạng già của Ưng Bác Không sao!
" Nếu tiểu tử này mà chết, hoặc tàn phế, Ưng Biến huyền công của lão phu chắc chắn tan thành mây khói! Chưa nói đến vị cao nhân huyền bí kia nhất định sẽ hướng tới mình truy cứu trách nhiệm. Đừng nói tới việc mong cao nhân kia chỉ dạy, dù cao nhân kia có bằng lòng dạy, Ưng đại chí tôn ta đây cũng không còn mặt mũi nào mà học!"
Thời điểm Lục trưởng lão được Quân Vô Ý nghênh đón cửa, với tu vi của ưng Bác Không thì đương nhiên lão cũng nhận ra. Nhưng lúc đó hắn ta đang tận lực suy tư về sự biến hóa trong chiêu thức, làm sao có thời gian để ý tới tên trưởng lão chó má kia?
Thời điểm mà Ưng Bác Không này dốc lòng nghiên cứu chiêu thức, dù cho là Ngân Tuyết Chí Tôn của Phong Tuyết Ngân thành có đích thân tiến đến thì hắn cũng bỏ mặc. Phải chờ một lúc, khi hắn thoát khỏi cao trào này, thì mới để tới chuyện đó sau.
Nhưng chỉ trong chốc lát mà Quân Khương Lâm đã bị công kích. Mà Ưng Bác Không hoàn toàn không kịp xuất thủ tương trợ.
Chuyện này làm cho Ưng Bác Không nghĩ tới mà thầm sợ.
" May mắn là tiểu gia hỏa này thực lực bất phàm, có thể miễn cưỡng đỡ được chiêu đó!"
Cho nên việc này đã làm cho Ưng Bác Không động sát tâm
Dám can đảm cản trở ta tập luyện tuyệt thế võ công. Hành vi này, có gì khác với việc hủy đi con đường phía trước của ta. Thù hận này là bất cộng đái thiên!
Quân Khương Lâm đồn hết tâm cơ mới mời Ưng Bác Không tọa trấn Quân gia. Nhưng chính hắn cũng thật không ngờ, ngay ngày đầu tiên, liền xuất hiện" đại tác dụng".
Mà chỉ một câu này, tam trưởng lão, Mộ Tuyết Đồng cùng tiểu công chúa Hàn Yên Mộng đang trợn mắt há mồm nhìn cũng đồng thời tự hỏi trong đầu.
Mọi người nghĩ thế nào cũng không ra, Ưng Bác Không vì lẽ gì mà muốn hạ sát chiêu. Cho dù Lục trưởng lão lúc trước hồ ngôn loạn ngữ, mạo phạm hắn, cũng không đến mức muốn đoạt tính mạng của người ta chứ? Một khi giết Lục trưởng lão, chẳng khác nào cùng Phong Tuyết Ngân thành kết một mối thù vĩnh viễn không thế hóa giải, thật sự đáng giá sao?
- Lão phu làm việc, từ trước đến nay đều tùy tâm, thích làm gì là làm. Bằng vào cái loại bản lĩnh tôm tép của các ngươi, lão phu phất tay một cái là có thể tiêu diệt cả trăm ngàn tên như vậy! Sống tới từng này tuổi mà đạo lý đó cũng không hiểu! Ngươi lấy tư cách gì đến hỏi lão phu tại sao? Ngươi xứng sao chứ!
