Quân Lâm Binh Vương

Chương 505: - Thật là đáng mừng.




 Ánh mắt Lục trưởng lão chợt hiện lên một tia sáng lạnh lẽo, nói: 

 - Nghe nói trước kia ngươi từng bị thương, nhưng nhìn tiến cảnh của ngươi tiến bộ thần tốc như thế, thương thế của ngươi chẳng phải đã tốt rồi sao? 

 Thương thế của Quân Vô Ý dĩ nhiên là đã khỏi. Quả nhiên là không thể lừa gạt được vị chí tôn Thần Huyền này! Quân Khương Lâm quả nhiên đoán đúng. 

 Thân hình Mộ Tuyết Đồng một phen chấn động, từ tận đáy lòng hiện lên thần sắc hết sức vui mừng, ánh mắt hướng về Quân Vô Ý, chờ đợi một câu trả lời thuyết phục từ hắn. 

 - Ha ha, cũng là nhờ vào phúc của tiền bối, Vô Ý lúc trước may mắn đã loại trừ được độc tính, nhưng hai chân còn cần phải tu dưỡng thêm nữa mới được. 

 Quân Vô Ý cười nhạt, trong ánh mắt hiện lên một tia lợi hại: 

 - Loại chuyện nực cười này cũng đã gây phiền toái cho ta suốt mười năm! Tư vị của mười năm này quả thật khiến kẻ khác khó quên! 

 - Hà hà, cát nhân thì tự có thiên tướng, ông trời không phụ người tốt. 

 Lục trưởng lão ý vị thâm trầm cười nói: 

 - Thật là đáng mừng. 

 - Mời! 

 Quân Vô Ý tránh đường, đồng thời quát: 

 - Người đâu, dâng trà lên! 

 Quân Khương Lâm đứng phía sau đẩy xe lăn cho hắn, không nói một lời. 

 - Đây là con trai duy nhất của Quân Vô Hối đại ca ngươi sao? 

 Lục trưởng lão nhìn thấy Quân Khương Lâm, ánh mắt lộ ra thần sắc khó hiểu. 

 - Đúng vậy. 

 Trong mắt Quân Vô Ý hiện lên một nỗi chua xót: 

 - May mắn là con trai duy nhất của đại ca ta đến bây giờ vẫn còn sống xót. Quân gia ta cuối cùng vẫn còn bảo trì được huyết mạch. 

 Lục trưởng lão nói chính là "con trai duy nhất". Trong đó hàm ý sâu xa khó có thể hiểu hết. Còn lời Quân Vô Ý nói "Người con trai duy nhất may mắn đến bây giờ vẫn còn sống sót". Những lời này tuy rằng nói ra rất bình thản, nhưng trong đó ẩn chứa oán hận chất cao như núi sâu tựa biển. 

 - Ha ha, huyết mạch duy nhất. Quả nhiên rất được chiều chuộng a. 

 Lục trưởng lão nở nụ cười hiền lành: 

 - Gặp mặt lão phu, mà thần sắc vẫn tự nhiên, phong thái đĩnh đạc. Hậu nhân Quân gia quả nhiên không giống người thường nha. 

 - Vị lão nhân gia này là Lục trưởng lão của Phong Tuyết Ngân Thành sao, xin mạo muội hỏi một câu, không biết Lục trưởng lão họ gì?" 

 Quân Khương Lâm mặc dù đã nghe lão già này nói chuyện nhưng còn để bụng chưa lên tiếng, lúc này nghe hắn nhắc đến tên mình, mới lên tiếng. 

 

 Hai bên tuy rằng đều tươi cười, làm ra vẻ như rất thân thiết, nhưng không khí càng lúc càng thấy áp lực. Mộ Tuyết Đồng trong đầu đột nhiên lại hiện lên một cái ý nghĩ. Không khỏi có chút kinh hãi: "Chẳng lẽ chuyện năm đó, vị Lục trưởng lão này cũng từng tham gia? Mà hôm nay mình cùng Lục trưởng lão tới đây chẳng phải đem tai họa dẫn vào nhà Quân gia sao!" 

 Tiểu viện của Quân gia, thư phòng cùng phòng khách thông với nhau. Nhưng trước mắt Ưng Bác Không đã ở trong thư phòng, Quân Vô Ý tự nhiên không thể mời mọi người tiến đến quấy rầy hắn, liền cho đặt một cái bàn ngay dưới tàng cây trong sân. 

 - Hảo trà! 


Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận