Có thể nói đoạn tình cảm không sao nói rõ được này dưới nhiều loại áp lực cùng sự can thiệp lại càng được bộc lộ rõ hơn.
Nếu như là Linh Mộng công chúa trước đây không đoán lung tung...
Nếu như là Độc Cô thế gia già trẻ không đi tới Quân gia làm ầm ĩ, mà đem chuyện này từng bước xử lý nhẹ nhành...
Như vậy Quân Khương Lâm tối đa ở trong lòng Độc Cô Tiểu Nghệ cũng chỉ là một người bạn tốt để chơi đùa mà thôi, là một người bạn hiểu chuyện, cũng rất tin cậy. Cũng chỉ có thế mà thôi! Sau này khi tuổi tác lớn dần lên hai người cũng chỉ coi nhau như khách qua đường, coi đây như là một đoạn hồi ức mà thôi!
Thế nhưng nhiều phương diện trộn lẫn với nhau nhât thời khiến Độc Cô Tiểu Nghệ càng ngày càng không thoát ra được, càng nghĩ càng cảm thấy Quân Khương Lâm dị thường hiếm có, trái lại như mua dây buộc mình hãm vào trong lưới tình...
Lúc này vừa nghe thấy thanh âm của Quân Khương Lâm, trái tim của Độc Cô Tiểu Nghệ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nàng cố gắng làm như tự nhiên không có chuyện gì, thế nhưng cho đến khi nhìn thấy Quân Khương Lâm xuất hiện ở trước mặt mình, Độc Cô Tiểu Nghệ cũng không biết mình nên làm như thế nào nữa, khuôn mặt như bị thiêu đốt, thoáng cái trong đầu xuất hiện một ý niệm như muốn xoay người bỏ chạy, lại nghĩ thật sự có duyên sao? Ai nha nha... Mắc cở chết người đi! Độc Cô Tiểu Nghệ thoáng cái bưng kín mặt cười đang nóng bừng lên.
"Tiểu tặc Quân gia kia, quả nhiên là có thủ đoạn, khiến Dạ mỗ được mở rộng tầm mắt, Để chiếm được trái tim của Độc Cô tiểu thư, ngươi thật đúng là không từ bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào." Dạ Cô Hàn lạnh lùng nhìn hắn. Tuy rằng không biết Quân Khương Lâm sử dụng thủ đoạn gì mà khiến ấu tể Thiết Dực Báo của Độc Cô Tiểu Nghệ thân cận với hắn như vậy, thế nhưng không thể phủ nhận, mình đã nhận lệnh bảo vệ Độc Cô Tiểu Nghệ dù cho có phải giết bất cứ kẻ nào cản trở cũng không từ!
Độc Cô Tiểu Nghệ đối với Tiểu Bạch Bạch rất sủng ái, có thể nói là rõ như ban ngày, mà hôm nay Tiểu Bạch Bạch lại thân cận đến tận đây tìm Quân Khương Lâm, không thể nghi ngờ khiến Độc Cô Tiểu Nghệ tùy thời sẽ bị Quân Khương Lâm uy hiếp, điều này thật sự là chuyện quá nguy hiểm mà!
Cao giai huyền thú ngoại trừ đối với chủ nhân của mình ra, tuyệt đối sẽ không đơn giản có bất cứ cảm tình nào đối với người khác, Dạ Cô Hàn tuy rằng không rõ huyền cơ trong đó, cũng không thể tưởng tượng ra được, thế nhưng từ lâu đã âm thầm cảnh giác, lão cho rằng tất nhiên Quân Khương Lâm đã dùng thủ đoạn gì đó với ấu tể huyền thú. Bằng không sao có thể xảy ra tình huống như vậy?
Nếu như cao giai huyền thú nào cũng có loại cảm tình thân cận đối với nhân loại như đối với tên bại gia chi tử này vậy huyền thú chỉ sợ sẽ không hiếm có như vậy rồi!
"Gì? Hảo thủ đoạn? Cái gì mà là hảo thủ đoạn?" Quân Khương Lâm có chút buồn bực, ta có chọc giận đến ai đâu? Các ngươi có thấy được tận tay hành động của ta không mà đã nói? Trời đất chứng giám, ta căn bản chưa có làm cái gì nha, rõ ràng là con tiểu sắc thú kia vừa thấy bản công tử liền chui luôn vào ngực ta mà, tuy rằng bản công tử phong lưu phóng khoáng, anh tuấn tiêu sái hơn người những điều này đều là sự thực, sao có thể thích một con vật nhỏ này a!
Bản công tử chính là danh xứng với thực, hàng thật giá thật, già trẻ không bao giờ hại đến, sao có thể làm chuyện bậy bạ đó được?
"Tiểu tặc Quân gia kia, còn không mau đem huyền thú ấu tể trả lại cho Độc Cô tiểu thư?" Trong lòng Dạ Cô Hàn thầm hô có chút may mắn, may mà là bản thân mình hộ tống Độc Cô Tiểu Nghệ, bằng không nếu là không có mình hộ tống, tối nay Độc Cô Tiểu Nghệ nhất định khó thoát được cạm bẫy của Quân Khương Lâm rồi, vạn nhất hai người thật sự phát sinh chuyện gì ai cũng không biết, đến lúc đó thật sự là hỏng bét rồi. Không được, tuyệt đối phải ngăn âm mưu của tiểu tặc này mới được!
