Chương 203
Bởi vì, Quân tam thiếu gia rõ ràng phát hiện tại ở cuối danh mục vật phẩm đấu giá có một món đồ —- Phần Kinh Hà!
Việc này thật đúng là “Đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu”** mà! Quân Mạc Tà hứng phấn mắng một tiếng.
Thịnh Bảo Đường.
Đó là một nơi khiến cho tuyệt đại bộ phận giới quyền quý của Thiên Hương quốc phải điên cuồng! Cũng là một chốn để các quý tộc thượng lưu đích thực bỏ tiền ra.
Nơi đó, là điểm bán đấu giá lớn nhất ở Thiên Hương quốc, nhưng cũng tuyệt đối không chỉ là một nơi bán đấu giá mà thôi.
Nơi đó ngoài một số trân bảo cực phẩm chỉ có thể muốn mà không thể đòi ra thì phàm là những gì ngươi có thể nghĩ tới thì ở đây đều có!
Chỉ cần ngươi có đủ tiền!
Tiền có thể sai khiến quỷ, cũng có thể thỉnh được thần tiên!
Những danh ngôn chí lý như vậy cho dù là kiếp trước hay kiếp này đều vô cùng thích hợp!
Ăn này, uống này, kiếm người quản lí, thuê kẻ giết người gì đó, công cụ cướp bóc, da lông Huyền thú, viên Huyền đan cao cấp, thần binh lợi khí trên cả hàng nhất lưu, cực phẩm trang sức, thậm chí là nam nữ nô lệ…
Thật sự là rất nhiều! Chỉ có ngươi thì không thể tưởng được, nhưng không có nghĩa là ngươi không tìm thấy ở đây!
Chỉ cần đi vào Thịnh Bảo Đường, cho dù cuộc sống của ngươi vốn xa hoa tới đâu, bản thân lại giàu có đến mức nào thì ngươi đều phát hiện, nguyên lai là mình còn thiếu thốn nhiều lắm! Chẳng qua mình còn có rất nhiều đồ vật này nọ còn chưa từng được thưởng thức qua! Vậy là đời sống tinh thần và vật chất của mình sao mà cằn cỗi đáng thương đến như vậy!
Vì thế, nếu ngươi không tiêu hết đến đồng xu cuối cùng trong túi, thì người bình thường chắc là không ra khỏi đó được!
< phát ra này nhất chương thời điểm, trong lòng rất có chút bội phục. Bởi vì từ lúc mấy chương trước, có mấy người bằng hữu liền tuệ nhãn như đuốc nhìn ra, cũng ở bình luận sách nhắn lại. Vạch rõ Cửu diệp thảo sớm bị Đường mập mạp đưa cho Quân Khương Lâm. Phong Lăng tự nhận nầy tuyến giấu diếm hay là có thể, không thể tưởng được vẫn đang có nhiều như vậy người nhìn ra, thật sự là… Bội phục! Vì thế quyết định, phàm là đoán được bằng hữu, Phong Lăng quyệt tràn đầy hồ gốc rạ miệng, mỗi người đưa lên môi hôn một cái. Vâng, bổ sung một chút, MM(các cô nương) thì gấp đôi >
** “Đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu”
Tạm dịch:
Đi mòn gót sắt không nên chuyện
Bỗng nhiên được việc chẳng tốn công.
