Chương 115
Quân Lâm cười tà dị:
– Hơn nữa chúng ta cũng không phải vu oan cho hắn. Tần Hổ không làm việc này thật, trong lòng không đuối lý, thì hắn sợ cái gì?
– Nhưng nếu ông nội của ta đi điều tra hắn, …Vạn nhất Tần Hổ không làm, thì chẳng phải lộng xảo thành chân sao?
Đường Nguyên do dự nói.
– Cho dù như vậy, ngươi cũng không vì chuyện này mà hết lòng sao? Nếu như ngươi biết sai có thể sửa đổi, lại còn có công trợ giúp điều tra, tin rằng lão gia tử cũng sẽ không hà khắc với ngươi như vậy nữa chứ? Hơn nữa, chỉ cần ngươi một mực chắc chắn, Tần Hổ có thể có hiềm nghi rất lớn. Thì với tâm tình nôn nóng của lão gia tử hiện nay, tất sẽ ra tay làm cho rõ ràng mọi chuyện. Chỉ cần lão gia tử ra tay, dĩ nhiên phải tiến hành theo thế lôi đình vạn quân. Đến lúc đó có phải Tần Hổ làm hay không, thì cũng không quan trọng, hơn nữa Đường gia của ngươ còn có thể lưu lại danh tiếng vì dân trừ hại, cớ sao không làm?
Tiếp tục dụ dỗ …
– Ngươi nói rất đúng, ông nội của ta rất coi trọng vật kia, chỉ cần biết một chút manh mối, chỉ sợ sẽ lập tức to chuyện!
Đường Nguyên trầm tư:
– Bất quá chuyện này, vẫn cần có bước hành động tiếp theo thì mới vẹn toàn được, nếu không cuộc sống của ta sẽ chỉ là bi kịch mà thôi. Ài… Tốt! Cứ làm vậy đi!
Càng nghĩ càng cảm thấy kế này rất tuyệt diệu, Đường Nguyên có chút vội vã:
– Tam thiếu gia, hay là ta sai người đưa ngươi đi Di Hồng Lâu thư giãn nhé, ta phải lập tức về nhà bẩm báo với lão gia tử ngay. Bằng không nếu như để lão gia tử biết ta sau khi nghe được tin tức như vậy còn muốn đi kỹ viện du hí rồi mới quay về báo cáo, chắc chắn mông đít của ta sẽ nở nguyên một vườn hoa chứ chả chơi.
– Đúng, việc này không nên chậm trễ, ngươi bận rộn việc của ngươi, huynh đệ có việc, ta nào có tâm tư đi chơi kỹ viện? Tùy tiện ngắm nghía lung tung một chút cũng tốt rồi.
Quân Lâm nở nụ cười:
– Đường bàn tử à, chúc mừng, chúc mừng, ngươi sắp lấy lại được tự do rồi.
Đường Nguyên cười toe toét như Phật Di Lặc:
