"Không thèm" - Trì Lạc đẩy Cố Triển Phi ra, cậu úp mặt vào gối không thèm nói chuyện cùng anh nữa.
Cố Triển Phi hết cách đành phải lấy điện thoại bình luận vào bài viết kia.
(Phi): Làm phiền bạn gỡ bài viết được không? Người yêu tôi không thoải mái khi đọc bài viết này, em ấy bảo sao chọn ảnh em ấy đang giả nữ.
!!!!
Đúng là Chí tôn. Chỉ một bình luận mà đã có thể vừa xác nhận kia là mình, đồng thời công khai danh phận chính thức của A Lạc Lạc.
Người hâm mộ của hai người trở nên vô cùng phấn khích. Thậm chí chưa đến mười phút sau, hội nhóm couple
"Phi Lạc" còn được thành lập với hơn một nghìn thành viên.
Trì Lạc vẫn đang trong trạng thái giận dỗi nên không hề biết về sự tồn tại của fandom kia. Cậu thắc mắc vì sao mình nằm lâu như vậy mà Cố Triển Phi không lên tiếng chút nào, không lẽ anh chán mình rồi?
Cậu lén hé mắt nhìn Cố Triển Phi, phát hiện từ nãy đến giờ anh vẫn luôn nhìn mình. Trì Lạc xấu hổ quay trở lại gối, anh trông thế thì vô thức bật cười, đến gần xoa đầu cậu:
"Sao nào? Hết giận tôi chưa?"
"Em còn giận!"- Trì Lạc hét lớn.
"Tôi xử lí xong hết rồi, em yên tâm"- Cố Triển Phi dịu giọng nói.
Trì Lạc ngồi bật dậy, anh xử lí khi nào? Làm sao lại nhanh như thế?
Cậu lấy điện thoại ra xem, hai bài viết kia quả thật đã được xóa đi, nhưng thay vào đó, một bài viết chụp lại bình luận của Cố Triển Phi đã được đăng lên với dòng trạng thái:
"Chí tôn ngầu quá, A Lạc Lạc quả thật rất may mắn khi có được một anh người yêu như thế này. Thành tâm xin vía!!!"
Thì... bài viết này nói cũng không hề sai. Trì Lạc cũng cảm thấy mình vô cùng may mắn khi có được Cố Triển Phi trong đời. Cậu hạnh phúc bấm vào phần bình luận, lại phát hiện một bình luận khác của Cố Triển Phi.
(Phi]: Phải là tôi may mắn khi có được em ấy mới phải.
Cách dỗ người yêu của Chí tôn quả thật có một không hai, Trì Lạc làm sao có thể tiếp tục giận anh được. Cậu kiếm cớ bảo rằng mình mệt nên cần đi ngủ sớm, tạm biệt anh rồi nhanh chóng trở lại phòng mình.
Trì Lạc nói là nói thế thôi nhưng có trời mới biết cậu vui như mở cờ trong bụng. Suốt cả đêm đó cậu lén đọc lại bình luận của Cố Triển Phi không biết bao nhiêu lần, có lẽ đến khi chìm vào giấc ngủ Trì Lạc mới dừng lại.
Hai người ở lại nhà của Trì Lạc hơn một tuần. Trì Lạc còn muốn ở lại lâu hơn nhưng bắt đầu từ ngày mai cậu phải đi học trở lại nên đành phải trở về thành phố A.
Trước khi đi, mẹ Trì có kéo Cố Triến Phi lại, đưa cho anh một chiếc hộp và nhỏ giọng dặn dò anh:"Dì giao Lạc Lạc cho con nhé!"
"Cảm ơn dì đã tin tưởng con"- Cố Triển Phi cúi đầu cảm ơn Lục Thiều Vy. Anh chào tạm biệt hai người rồi cùng Trì
Lạc rời đi.
Vì chơi quá hăng say nên lúc lên xe Trì Lạc đã ngủ thẳng một giấc cho đến khi về kí túc xá. Cố Triển Phi không muốn gọi cậu dậy nhưng nếu không gọi thì Trì Lạc sẽ không về được mất nên anh đành lay nhẹ người cậu, bảo:
"Lạc Lạc, dậy đi, Lạc Lạc"
Trì Lạc "ưm" một tiếng nhưng vẫn không chịu dậy, Cố Triển Phi lại tiếp tục lay người cậu:"Dậy đi bé cưng, đến nơi rồi."
Trì Lạc hé mắt lớ mớ nói:"K...hông chịu, em muốn ở cùng anh..."
Không nói hai lời, Cố Triển Phi dứt khoát lái xe ra khỏi cổng kí túc xá. Anh đi thẳng đến nhà riêng của mình, không đánh thức Trì Lạc mà trực tiếp bế cậu vào nhà.
Đến khi Trì Lạc tỉnh dậy thì trời đã tối, trước mắt cậu là một khung cảnh vừa xa lạ vừa có chút quen thuộc. Cậu muốn xoay người ngồi dậy nhưng phát hiện một vật nặng đè trên người khiến cậu không tài nào nhúc nhích được.
Trì Lạc bất lực nằm im, đợi tỉnh ngủ hơn một chút mới từ từ nhướng người xem vật trên người mình là gì. Thì ra chính là cánh tay của Cố Triển Phi, anh đang nằm bên cạnh ôm chặt lấy cậu.
Trì Lạc biết mình có vùng vẫy cũng vô ích thế nên cậu quyết định yên phận nhìn trần nhà. Nơi này là nơi Cố Triển Phi từng nói là nhà của anh và cậu. Hiện tại anh và cậu đã cùng nhau ở đây nhưng trong lòng Trì Lạc vẫn tồn tại một nỗi lo lắng vô hình.
Cậu sợ rằng dì Cố và chú Cố không chấp nhận mình, nếu như vậy không phải là vô cùng đau đớn hay sao? Chẳng thà cậu cùng anh cứ giấu giếm như vậy, người lớn không biết về tình cảm của bọn họ, bọn họ sẽ không bị ngăn cản, không bị chia lìa.
Vừa nghĩ mà cậu vừa cảm thấy tủi thân không thôi, một suy nghĩ không mấy hay ho bỗng chốc hiện lên trong đầu cậu:
"Nếu như mình là phụ nữ thì tốt biết mấy."
Nhưng rồi cậu lại cảm thấy không đúng, cậu sống đến từng tuổi này đáng ra phải học được cách chấp nhận bản thân. Thế mà cậu lại muốn thay đổi giới tính của mình, thật sự là cậu có đang tôn trọng mình không? Trì Lạc biết mỗi khi rơi vào tình trạng tiêu cực cậu sẽ có những suy nghĩ tồi tệ như vậy, nhưng cậu vẫn chưa tìm được cách xóa tan nó
Trì Lạc nghiêng đầu nhìn Cố Triển Phi đang say giấc bên cạnh, lòng thầm mong có thể bên anh càng lâu càng tốt.
Nếu có thể cùng nhau đi đến cuối đời thì thật tốt quá!
Cậu vươn tay muốn chạm vào quai hàm góc cạnh của anh nhưng rồi bỗng phát hiện ở ngón áp út trên tay trái của mình xuất hiện một chiếc nhần bạc.
Từ trước đến giờ Trì Lạc chưa từng đeo nhẫn, nếu vậy thì chiếc nhẫn này....
Cậu lập tức đánh thức Cố Triển Phi, anh tỉnh dậy trong trạng thái không mấy vui vẻ, hỏi cậu:"Làm sao vậy bé cưng?"
"Chiếc, chiếc nhẫn này, chiếc nhẫn này là sao?"- Cậu vừa nói vừa chỉ tay mình.
Cố Triển Phi gãi đầu "à" một tiếng rồi đáp:"Nhẫn cầu hôn đấy. Mẹ tôi đã mua nó vào hôm bà ấy cùng mẹ em đi đến trung tâm mua sắm. Bà ấy dặn dò rất kĩ việc phải đợi em đồng ý mới được đeo cho em, nhưng tôi vội quá, tôi không muốn phải rời xa em."
Trì Lạc nghe mà nước mắt chực trào, để ý thấy tay trái của anh cũng có một chiếc y hệt. Cậu chưa kịp hỏi anh đã đáp nhanh:
"Cái này là của mẹ em."
Thì ra là cả hai gia đình đều chấp thuận việc hai người bọn họ ở bên cạnh nhau chỉ là không ai nói ra mà thôi. Trì Lạc ôm lấy Cố Triển Phi bật khóc nức nở, Cố Triển Phi vỗ lưng cậu dỗ dành:
"Ngoan nào, đừng khóc. Bây giờ chịu cho anh trở thành người nhà em rồi chứ?"
"Em đồng ý!" - Trì Lạc khóc càng to hơn, nhưng xen lẫn với những giọt nước mắt đó là niềm vui mà cậu khó có thể diễn đạt bằng lời.
