Ái Nhiễm đưa mắt nhìn ông ta rời đi.
Nhưng vào lúc này.
Bang!
Tất cả trận pháp đang hoạt động trở lại.
Ái Nhiễm giật mình, vội nhìn về phía núi Thiên Thần. "Mau, tiếp tục duy trì trận pháp, truyền khí kình vào!" Ái Nhiễm kêu to.
Người trên thuyền ngay lập tức tuân theo.
Tuy rằng không biết Lâm Chính đang làm gì, nhưng nhất định rất nguy hiểm.
Cùng với sự khởi động của trần pháp, vào lúc này, Lâm Chính vừa bước vào cửa, đang phải chịu đựng sự tàn phá của long khí.
Anh nắm chặt hai bên khung cửa, cứng rắn dùng thân xác chống đỡ với long khí đang không ngừng tuôn ra.
Long khí cực kỳ hung bạo, sức mạnh cũng cực kỳ lớn.
Nhưng anh không dừng lại, mà bước từng bước vào. bên trong.
Lộp bộp!
Lộp bộp!
Lộp bộp...
Dường như mỗi bước đi đều rất khó khăn.
Nhưng anh không dám mù quáng tiến lên phía trước.
Một khi ra khỏi phạm vi của trận pháp, cơ thể Lâm Chính sẽ không thể được chữa trị, chỉ trong vài giây, sẽ bị xé nát.
Bên trong cánh cửa là một lối đi kéo dài xuống phía dưới, tối đen như mực, không nhìn thấy gì, chỉ có tiếng gào thét và tiếng long khí bay như tên bắn.
Lâm Chính không biết mình đã đi bao lâu.
Cuối cùng!
Vút!
Hai tay anh buông lỏng, long khí lao ra ngoài, bay. thẳng về phía cửa, đập vào vách tường của đại điện.
Anh vội vàng đứng dậy, cắn răng đóng cửa.
Long khí mới dừng lại.
"Không được!"
Lâm Chính nghiến răng.
Lối đi này quá dài, nếu tiếp tục đi xuống sẽ vượt quá phạm vi bức xạ của trận pháp.
Cưỡng ép đi qua đó, chắc chắn là không thể.
Nhất định phải có đan dược giống của Diệp Viêm, có thể dung hợp long khí với cơ thể, mới có thể đi qua.
Nhưng biết tìm đan dược này ở đâu? Anh ngồi ở trước cửa, suy nghĩ miên man.
Chợt, như nhận ra điều gì đó, ánh mắt anh lần nữa nhìn về phía tranh chữ ở trên tường.
