“Tên Lâm Chính này thực lực cũng có đấy, nhưng cách nghĩ đúng là ngây thơ đơn thuần. Rốt cuộc cậu ta cũng còn trẻ tuổi, không biết Thiên Thần Điện là một đám người như thế nào! Trước mặt sức mạnh tuyệt đối, nhân số không thể giành ưu thết Một chiêu của Lục Địa Thần Tiên có thể đánh chết cả trăm nghìn người, có ý nghĩa gì chứ?”.
“Minh chủ nói phải”, Thiếu Xuyên gật đầu.
Hoa Phong Nhân ở cạnh nhíu mày, suy nghĩ trong chốc lát rồi nói: “Bố, con nghĩ trong này có điêu mờ ám”.
“Còn điều mờ ám gì nữa?”, Hoa Thiên Hải không vui nói.
“Tạm thời con vẫn chưa biết..”, Hoa Phong Nhân suy nghĩ một lúc, nhìn sang Thiếu Xuyên, hỏi: “Đại trưởng lão, Lâm Chính này trừ sai người của liên minh Thanh Huyền đóng chiến thuyền ra thì còn làm gì nữa không?”.
“Còn có một nhóm người ngoại vực đến, bọn họ lái xe tải, gọi người của sơn trang Vân Tiếu và vực Diệt Vong ra lối vào đón. Trên xe tải đựng lượng lớn vũ khí, tôi cũng không biết là gì”.
Thiếu Xuyên nói. “Chẳng lẽ là đại bác liên thanh?”.
“Muốn dùng đại bác liên thanh đánh chết Lục Địa Thần Tiên? Chắc cậu ta ngu hả?”.
“Cười chết tôi rồi!”. “Ngây thơi”. Một tràng cười lại vang lên.
Hoa Phong Nhân xoay người, chắp tay nói: “Bố, con cảm thấy chuyện này đáng coi trọng. Con từng tiếp xúc với Lâm Chính, người này không hề đơn giản, cũng không phải kẻ tâm tư đơn thuần. Huống hồ, thành chủ Nam Ly Thành và trang chủ Vân Tiếu cũng chân thành đi theo hắn, sao có thể tầm thường được? Đừng quên bên cạnh hắn vẫn còn hai cao thủ cấp bậc Bán Lục Địa Thần Tiên!.
“Phong Nhân! Con sợ như vậy làm gì? Hắn muốn làm gì cứ để hắn làm, hắn có kế hoạch gì thật thì cũng không ảnh hưởng đến chúng ta, cần gì phải lãng phí nhiều nhân lực với hắn?”.
Hoa Thiên Hải nói.
“Chuyện đó... Bố, dù vậy chúng ta cứ đứng không ở đây cũng không được, sớm muộn cũng sẽ có biến...”.
“Yên tâm, bố đã có kế hoạch”.
Hoa Thiên Hải cho quả nho vào miệng, thản nhiên nói: “Thiếu Xuyên, ông hãy tổ chức một nhóm người giả vờ là người của Thiên Thần Điện, dẫn quân đến đồng bằng Lạc Hà ở phía Đông Bắc tấn công người của liên minh Vu Sơn!".
“Cái gì?”. Hoa Phong Nhân ngạc nhiên.
Thiếu Xuyên cũng sửng sốt: “Minh chủ, làm vậy để làm gì?”.
Hoa Thiên Hải khẽ cười: “Tôi đoán bây giờ các liên minh lớn cũng như chúng ta án binh bất động, đợi liên minh khác tấn công thu hút hỏa lực của Thiên Thần Điện trước. Cho nên chúng ta ngồi không như vậy có lẽ sẽ sinh ra biến cố giống Phong Nhân nói. Tôi không muốn. đợi, đành chủ động ra tay”.
“Mặc dù Vu Hồng là hợp tu nhưng cũng rất đa tình, dễ nổi giận. Nếu người của Thiên Thần Điện chủ động †ấn công cô ta, cô ta chắc chắn sẽ không nhẫn nại được mà trả đòn.
