“Ông chủ, tôi... chúng tôi đau bụng nền đi nhà vệ sinh, đến lúc chúng tôi quay lại thì cậu chủ... cậu chủ đã xảy ra chuyện..."
Một vệ sĩ hơi bối rối, đáp lời. “Đau bụng ư?”
Đàn ông trung niên nhướng mày: "Các người đều đau bụng cùng một lúc hả?”
"Vâng... Đúng vậy...”
"Sao có thể trùng hợp như vậy?"
Sắc mặt Đinh Chính Nghĩa tối sầm lại, hừ rồi nói: “Rõ ràng là các người lười biếng không làm việc, không bảo.
vệ tốt cho cậu chủ đúng không? Một đám vô dụng. Tôi nuôi các người có lợi ích gì?”
“Chẳng lẽ đều bị ngộ độc thực phẩm?” Người đàn ông trung niên suy nghĩ rồi nói. “Bố, là người đã đánh con giở trò”.
Đinh Dương lập tức hét lên.
“Người đó giở trò tr? Chuyện này là thế nào? Hắn đầu độc trong thức ăn của những người này à?”
Người đàn ông trung niên ngơ ngác hỏi. “Không phải, chúng tôi không ăn gì cả”. Một vệ sĩ vội vàng giải thích.
“Không ăn gì thì sao lại trúng độc?”
Người đàn ông trung niên cảm thấy không đúng lắm, liếc nhìn Đinh Chính Nghĩa.
Đúng như dự đoán, Đinh Chính Nghĩa cũng cảm thấy chuyện này hơi kì lạ.
“À, tại sao không thấy ông Hà, không phải ông Hà là cao thủ dùng độc sao? Theo lý mà nói thì sao lại có người có thể dùng độc ngay trước mặt ông ta được chứ?”
Người đàn ông trung niên nhìn xung quanh, nhưng không thấy ông Hà, nên hỏi.
"Đúng vậy, ông Hà đâu?"
Định Chính Nghĩa lập tức hỏi.
“Bố, bố đừng nhắc tới lão già đó nữa, ngay khi con và tên kia xảy ra xung đột, lão già đó không những không giúp con mà còn giúp người ngoài ức hiếp con. Con đoán lão già đó quen biết tên kia. Con giận quá nên đã bảo người đưa ông ta đi rồi”.
Đinh Dương tức giận nói.
“Cái gì?”
Đinh Chính Nghĩa tức giận thốt lên: “Đồ Hà đi theo tôi nhiều năm như vậy, đến giờ phút quan trọng lại phản bội tôi. Đồ khốn, đợi tôi giải quyết xong tất cả những người đã đánh con tôi, tôi sẽ tính sổ với ông ta”.
“Ông Đinh, ông Hà luôn rất cẩn trọng, không thể không có lý do gì mà lại phản bội ông. Tôi nghĩ bên trong chắc chắn có uẩn khúc. Có thể hỏi ông Hà rõ ràng trước rồi hằng tính”.
Người đàn ông trung niên mở lời.
“Lề mà lề mề, ra cái thể thống gì nữa? Nếu chuyện này truyền ra ngoài thì mặt mũi của tôi sẽ mất sạch”.
Đinh Chính Nghĩa hậm hực mắng.