Truyện Là Em Lạc Đường Mà Đến Bên Anh của tác giả Xương Mặc.
“Anh có phép thuật sao, quần áo đồ dùng và mọi thứ em ngủ dậy đã có sẵn
rồi, giờ thì chỉ ngồi xe chưa được bao lâu mọi thứ cũng được mang đến
đây.”
Thiên Manh mắt cong lên, môi cô cũng nở nụ cười vô cùng đáng yêu mà nói với anh.
Còn không phải vì anh biết sẽ có lúc cô vì những thứ này làm cục hứng hay sao?
“Vậy anh có được thưởng không?” Tiêu Sở Uy cúi sát mặt hơn nói với cô.
“Anh muốn thưởng gì?”
Cô
ngây thơ nói, vừa dứt câu anh đã hôn lấy môi cô, tiếp tục việc dang dở
dưới sảnh, một lúc sau Tiêu Sở Uy khẽ cong môi, nhấc bổng cô đến đặt
trên sô pha, Thiên Manh cố gắng chống khuỷu tay ngồi dậy, nhưng đã bị
Tiêu Sở Uy đè người lên, anh đưa tay vuốt má cô cười như không.
“Nếu em đã cho anh chọn phần thưởng, vậy… thì anh không khách sáo nữa.”
Thiên
Manh muốn ngất xỉu, cô không ngờ Tiêu Sở Uy lại “vô liêm sỉ" đến nước
này, phần thưởng trong sáng mà cô nói lại bị anh tô lại đen thui như
mực.
Nhưng mà còn thời gian đâu mà ngất với xỉu, tay anh đã nhanh
chóng lòn vào trong áo cô vuốt ve xoa nắn, rất nhanh lớp áo bên trong
cũng bị anh tháo bỏ rồi vứt ra ngoài, lúc này cô thật sự cạn lời.
Chưa
kịp phản ứng thêm thì tay anh lại bắt đầu tháo từng cúc áo len của cô,
trong phòng hơi nóng do nhiệt độ phòng, nên khi áo được cởi ra cũng phần
nào giảm bớt sự nóng nực, như thể xiềng xích được tháo rời, anh cuối
cùng để lại nụ cười ma mị rồi tiến hành tận hưởng lấy.
Nếu yêu thích thể loại truyện sủng, bạn có thể đọc thêm Cuộc Hôn Nhân Nồng Cháy hay Vì Anh, Thế Giới Tràn Ngập May Mắn.
Bình luận truyện