Thần Lam nhìn Diệp Huyên, không nói một lợi.
Diệp Huyên hơi do dự, sau đó nói: “Có đồng ý không?”
Thần Lam im lặng một lát rồi nói: “Để ta suy nghĩ!”
Diệp Huyên gật đầu: “Được!”
Hắn biết chuyện này cũng không thể nôn nóng.
Như nghĩ đến điều gì, Diệp Huyên đột nhiên hơi tò mò: “Thần Lam cô nương, vì sao cô vẫn luôn đeo mặt nạ vậy?”
Thần Lam lạnh lùng nói: “Đẹp quá rất phiền!”
Diệp Huyên ngây người, sau đó cười nói: “Ta cũng nên đeo mặt nạ!”
Thần Lam khẽ nhíu mày: “Vì sao?”
Diệp Huyên cười đáp: “Đẹp quá rất phiền!”
Thần Lam: “…”
Diệp Huyên đột nhiên cười nói: “Đi đến Vân Mộ thôi!”
Thần Lam xoay người biến mất ở cuối chân trời.
Diệp Huyên nhún vai, sau đó đi theo.
…
Diệp Huyên ngự kiếm đi trong tinh không, Thần Lam đi bên cạnh hắn.
Thần Lam nhìn Diệp Huyên, sau đó nói: “Kiếm tu rất hiếm thấy!”
Diệp Huyên chớp mắt: “Đẹp không?”
Thần Lam thoáng sửng sốt, sau đó nói: “Ngươi rất không đứng đắn!”
Diệp Huyên: “…”
Lúc này, Thần Lam ngẩng đầu nhìn về phía sâu trong tinh không xa xôi: “Diệp công tử, Vân Mộ kia rất nguy hiểm!”
Diệp Huyên cười nói: “Biết tại sao ta lại đồng ý đi cùng cô không?”
Thần Lam quay đầu nhìn về phía Diệp Huyên, Diệp Huyên khẽ mỉm cười: “Chính là vì nguy hiểm!”
Thần Lam nhìn hắn, không nói một lời.
Diệp Huyên sờ mặt mình, sau đó nói: “Sao cô cứ nhìn ta mãi thế?”
Thần Lam lắc đầu: “Miệng lưỡi này của ngươi đủ để khiến vô số nữ tử phải chịu thua”.
