"Thần Điện ư?"
Diệp Huyên cau mày: “Chưa từng nghe tên”.
Tiểu Thất kể: “Ngày hôm đó, sau khi hai ta chia tay, bọn chúng đã ra tay với ta”.
"Sao bọn họ lại ghi hận cô?"
Đến đây, hắn lại nghĩ đến gì đó: “Vì cô là mệnh số Nhân Vương?"
Hắn còn nhớ người này chính là mệnh số Nhân Vương.
Tiểu Thất gật đầu: “Phải. Thế lực này mạnh mẽ vô cùng, nếu ta ở lại sẽ liên lụy đến toàn bộ vũ trụ hỗn độn”.
Nàng ta nhìn Diệp Huyên: “Nhưng không ngờ sau khi ta đi rồi, chúng lại theo dõi ngươi”.
Diệp Huyên hạ giọng: “Chúng muốn tìm đến cô thông qua ta?"
"Không chỉ vậy mà còn nhắm đến bảo vật trên người ngươi. Nhưng cũng vì kiêng kỵ cô gái váy trắng kia mà chúng không trực tiếp ra tay với ngươi, ngược lại mượn tay nhà họ Hiên Viên để đối phó... Chúng muốn thăm dò thực lực thật sự của nàng ấy”.
Diệp Huyên không khỏi thấp giọng hỏi: “Chúng muốn nhắm vào nàng ấy?"
