Vân Mộc Văn ở bên cạnh bĩu môi, trợn mắt xem thường: Đợi khi cô bị con bé vô ơn này chơi khăm vài lần rồi, cô sẽ không cảm thấy con bé đáng yêu nữa đâu...
“Anh, Đan Đan rất giống anh đấy, anh xem đi, mắt này, miệng này, thật sự giống hệt anh lúc còn nhở”, Chu Dĩnh chớp. mắt, cười tươi nói.
Sở Phàm cười tự hào: “Đương nhiên, em cũng không nhìn xem là con gái bảo bối của ai à”.
“Nhưng Đan Đan tốt bụng ngây thơ hơn anh nhiều”, Chu Dĩnh hừ một tiếng, không chút nể tình vạch trần chuyện xấu của Sở Phàm: “Không giống anh, luôn đổi đủ cách lừa tiền tiêu vặt của em, sau đó đi mua đồ ăn vặt và đồ chơi cho mình, đúng là xấu xa”.
“Bố xấu xa, hừ!”, Đan Đan cũng bĩu môi, nghiêm túc dạy dỗ Sở Phàm: “Cô xinh đẹp như thế, sao bố lại nhẫn tâm lừa tiền tiêu vặt của cô chứ?”
Sở Phàm cười ha hả, mấy cô gái trong nhà cũng cười to, bầu không khí càng náo nhiệt hơn.
Vân Mộc Thanh lén nhìn thoáng qua Sở Phàm, lại đột nhiên phát hiện hình như Đan Đan và Sở Phàm thật sự giống nhau đến mấy phần? Chẳng lẽ chỉ là trùng hợp thôi sao?
Sở Phàm rót mấy ly trà, rửa trái cây, Chu Dĩnh và Vân Mộc Thanh đều là mấy cô gái tốt bụng, chẳng mấy chốc đã mở lòng, quan hệ rất hoà thuận.
Khi nghe thấy những hành động độc ác của người nhà họ Tôn và chuyện Chu Dĩnh chia tay với Tôn Minh Hưng ngay ngày cưới.
Hai cô gái đều cực kỳ chua xót và đồng tình, Chu Dĩnh cũng đau lòng khổ sở đến mức đỏ cả mi...
“Cô, cô đừng đau lòng”, Đan Đan hiểu chuyện giơ bàn tay nhỏ bé lau mặt cho Chu Dĩnh, cô bé chớp đôi mắt to nói: “Đan Đan mời cô uống trà sữa được không, uống một ly trà sữa nóng hôi hổi, chuyện gì cũng sẽ quên hết”.
Chu Dĩnh vô cùng cảm động, cô ta ôm lấy Đan Đan, thân thiết nói: “Đan Đan đúng là đứa bé ngoan, được, cô mời cháu, dẫn cháu đi dạo mua đồ chơi, hôm nay cô sẽ chơi thoả thích với cháu luôn”.
“Thật sao ạ? Yeah, cô, Đan Đan yêu cô!”
Cô nhóc hoan hô nhảy nhót, hôn mấy cái lên mặt Chu Dĩnh, càng khiến Chu Dĩnh hạnh phúc và vui vẻ hơn.
Nhưng lúc hai người rời đi, Sở Phàm lại cảm nhận được rõ ràng trong đôi mắt to đang nheo lại của cô nhóc lộ ra vẻ gian trá như hồ ly.
Ặc.
Sở Phàm chỉ có thể cho Chu Dĩnh một ánh mắt thương hại, hy vọng hôm nay cô ta mang theo đủ tiền, không bị hại quá thảm.
“Anh rể, có phải sau này Chu Dĩnh cũng dọn đến ở với chúng ta không?”, Vân Mộc Văn cuộn mình, vừa ăn khoai tây lát của Đan Đan vừa tuỳ ý hỏi một câu.
Vân Mộc Thanh cũng trở nên nghiêm túc, lén vểnh tai lên, có hơi căng thẳng...
Tuy cô cũng đau lòng cho Chu Dĩnh, nhưng không hy vọng Sở Phàm và Chu Dĩnh quá thân thiết, quan hệ thanh mai trúc mã của hai người luôn khiến trong lòng cô có cảm giác ghen tị, rất khó chịu.
Sở Phàm ngẫm nghĩ rồi đáp: “Không đâu, hôm nay chỉ dẫn con bé tới đây chơi thôi, con bé vẫn sẽ về nhà họ Chu ở”.
