Bố Cháu Là Chiến Thần

Chương 232: xôn xao mãi không ngớt.




Hàn Kiên Quân, vị tác gia trong giới văn học nổi danh là “ngông nghênh mồm mép “Thánh sống' đương thời, cảm thấy hối hận vô cùng, ông ta chắp tay thi lễ với Sở Phàm, cúi lưng thật thấp.

“Tướng quân Sở, chúng tôi đường đột rồi, xin anh thứ tội”, khách khứa xung quanh cũng cảm thấy áy náy, bọn họ vội vàng khom lưng xin lỗi.

Cảnh tượng vô cùng hoành tráng.

Gương mặt Sở Phàm vẫn bình tĩnh, anh chỉ gật đầu mà nói: “Các vị, hôm nay tôi đến đây chỉ để đòi lại công băng cho em gái mình, muốn có một câu trả lời thích đáng mà thôi”.

“Hôm nay, ân oán giữa tôi và nhà họ Tôn đã được giải quyết, không liên quan đến người ngoài, việc ngày hôm nay đã qua rồi”.

Tất cả mọi người có mặt ở đây đều thở phào nhẹ nhõm như được uống thuốc an thần, Sở Phàm vỗ tay Chu Dĩnh rồi nói chuông cần phải có người buộc chuông, anh vẫn nói như thế, em tự giải quyết chuyện tình cảm của mình đi, dù em quyết định như thế nào thì anh cũng sẽ tôn trọng em”.

“Xe ở bên ngoài kia, anh đưa bố mẹ ra trước, mọi người đều đợi em".

Sở Phàm dặn dò cô ta một câu rồi đưa vợ chồng Chu Long rời khỏi nơi này, Chu Dĩnh gật đầu, trong lòng cô ta cảm động vô cùng, khóe mắt rơm rớm nước.

Anh, anh yên tâm đi, lần này em sẽ không làm anh buồn lòng nữa đâu, sau này anh nói gì em cũng sẽ nghe hết!

Chu Dĩnh lau nước mắt, cô ta đi đến bên cạnh Tôn Minh Hưng vừa sa sút tinh thần vừa hoảng sợ kia, nói một cách chắc nịch:

“Tôn Minh Hưng, chúng ta chia tay đi, hai người chúng ta đã kết thúc rồi!”

'Trừng mắt...

Tôn Minh Hưng triệt để hoang mang, anh ta ngã xuống mặt đất, câu nói của Chu Dĩnh là giọt nước tràn ly, khiến cho anh ta tuyệt vọng.

Còn đám người nhà họ Tôn như Đường Ngân, Tôn Kiến Nam cũng nhìn Chu Dĩnh với vẻ mặt sốt sảng căng thẳng, bọn họ hối hận vô cùng:

“Dĩnh Dĩnh, mặc dù nhà họ Tôn có lỗi với con, nhưng mọi người đều biết sai rồi, hy vọng con đừng tính toán những sai lầm trước kia, giúp nhà họ Tôn đi mà, để cho nhà họ Tôn thở một hơi với!”

“Hôm nay nhà họ Tôn đã mất hết thể diện, tổn thất nặng nề, nếu như con còn chia tay với Minh Hưng vào lúc này thì nhà họ Tôn thật sự xong đời rồi”.

Đột nhiên Chu Dĩnh bật cười, cô ta tự cười lạnh mỉa mai: “Không tính toán chuyện trước kia? Tôi thật sự bội phục da mặt của nhà họ Tôn mấy người, cay nghiệt hà khắc, mặt dày vô liêm sỉ, tham lam đê tiện, các người đúng là một đám cực. phẩm!”

“Trước kia các người chê bai tôi thậm tệ, chỉ mong có thể. đạp tôi xuống bùn lầy, bây giờ lại hy vọng tôi giúp đỡ các. người sao? Các còn có liêm sỉ nữa hay không!”

Nhóm người Đường Ngân đều cảm thấy xấu hổ, bọn họ ấp a ấp úng không nói nổi nên lời.

“Dĩnh Dĩnh, đừng mà, đừng bỏ anh, bây giờ anh đã mất tất cả rồi, anh không còn gì nữa hết, anh không thể mất luôn em được”.

Tôn Minh Hưng cũng không buồn quan tâm đến tôn nghiêm của người đàn ông nữa, anh ta quỳ xuống đất, ôm chặt chân của Chu Dĩnh, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng: “Anh sai rồi, cầu xin em cho anh một cơ hội, anh thật sự yêu em mà, xin em đó...”


Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận