Bố Cháu Là Chiến Thần

Chương 230: bọn họ run rẩy




“Bộ quân phục của cậu từ đâu ra, trong lòng cậu biết rõ!” Khách khứa xung quanh cũng bắt đầu âm thầm bàn tán.

Đúng là trong khắp cả nước, có vị tướng quân nào, dù là thiếu tướng đi chăng nữa cũng đã tầm bốn mươi tuổi, phải có thâm niên, cần tích lũy chiến công mới được.

Một vị tướng quân hai mươi tuổi mà thành tướng quân bốn sao? Trước nay chưa từng thấy, đến cả Hoäc Khứ Bệnh, Vệ Thanh, Hàn Tín nổi tiếng trong lịch sử cũng chỉ có thế mà thôi!

“Ha ha ha, được, được läm", Sở Phàm phá ra cười, anh chỉ Đường Thanh Sang: “Thế thì ông mở to cặp mắt chó ra mà nhìn xem bộ quân phục của tôi từ đâu ra”.

Anh giũ mãng bào trên người, khiến cho Đường Thanh Sang sợ đến mức liên tục lùi về sau, chỉ sợ Sở Phàm sẽ rút súng ra, bản chết cụ ta ngay.

Sở Phàm cười lạnh đầy vẻ khinh thường, anh bình tĩnh cởi nút áo, một nút rồi lại một nút.

Bốp...

Sau khi chiếc nút cuối cùng bung ra, anh tùy tiện ném đi, vào giây phút chiếc mãng bào cởi xuống, tất cả mọi người ở đây đều biến sắc ngay!

Sở Phàm mặc quân trang thẳng thớm, khí chất ngời ngời, trước lồng ngực đeo đầy huân chương quân công, nhiều không sao đếm xuể, gần như nửa người trên của anh khắc

đầy vinh dự của chiến sĩ, là cống hiến của người lính.

Tất cả đều là chiến công nhất đẳng, đến chiến công cao cấp cũng không ít.

“Đây, đây là..”

Đường Thanh Sang và Hàn Kiên Quân đều sững sờ, bọn họ run rẩy.

Tất cả mọi người ở đây đều im thin thít.

Ngàn vạn vinh dự đổ dồn hết trên thân anh.

Tỏa sáng rực rỡ muôn vạn trượng bên dưới ánh mặt trời chói chang.

Bây giờ, trông Sở Phàm giống hệt như chiến thần trên đời này!

Hít...

Nhìn Sở Phàm bừng bừng khí thế, thân đeo đầy huân chương quân công, đứng ở giữa nhóm người.

Tất cả mọi người ở đây đều hít sâu một hơi khí lạnh, vô cùng kinh ngạc, máu nóng của bọn họ lập tức sôi trào.

Đường Thanh Sang sững sờ, cụ ta đứng lặng thinh.

Phải lập bao nhiêu chiến công, phải lên chiến trường bao nhiêu lần mới có thể tích lũy được nhiều huân chương quân công như thế.

Những huân chương quân công đó, có một số người làm lính cả đời cũng không lấy được một cái nữa kia kìa!

Tất cả mọi người ở đây đều sinh lòng kính phục, nước mắt nóng bỏng của bọn họ không khỏi tuôn rơi...

Chắc chắn anh không phải là 'ẳ©on ông cháu cha dựa dẫm vào gia thế, anh đã đổ máu tươi lập quân công từ trên chiến trường, là một vị chiến thần có một không hai bước ra từ trận đánh, nhân tài kiệt xuất thật sự!

Còn Hàn Kiên Quân, ông ta nhớ lại ban nấy mình ăn nói trâng tráo, mảng Sở Phàm không xứng là quân nhân, ngửi thấy mùi khai mà gương mặt đỏ bừng, chỉ mong có thể khoét đất chui xuống.

Chỉ có vợ chồng Chu Long và Lưu Minh Hà đứng ở gần đó đau lòng chảy nước mắt: “Con trai của tôi, nó, nó phải bị thương nhiều biết bao nhiêu, phải bò lên từ điện Diêm Vương biết mấy lần mới có thể nhận được nhiều huân chương quân công như thế...


Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận