Bố Cháu Là Chiến Thần

Chương 226: Chuyện này... còn chưa xong ư?




Chát!

Sức lực năm trong cái tát này của Chu Dĩnh lớn đến mức. khiến Đường Ngân ngã túi bụi. Trên mặt bà ta hẳn rõ năm ngón tay đỏ chót, khóe miệng cũng rướm máu.

Tất cả mọi người đều giật thót.

Đường Thanh Sang và đám người họ Tôn ngây ra với những gương mặt tối sầm. Bọn họ không ngờ Sở Phàm lại ngang ngược đến mức xúi Chu Dĩnh đánh mẹ chồng tương lai.

Đây chính là phạm tội vô lễ tày đình.

Ngay cả Chu Dĩnh cũng trông có phần dại ra, không tin được mình lại có can đảm tát tai Đường Ngân.

“Cô... cô dám đánh tôi?”, bị một người vai vế thấp hơn mình tát ngay trước bàn dân thiên hạ, Đường Ngân chỉ thấy mất hết thể diện, bèn ré lên.

Bà ta là bà chủ nhà họ Tôn, trước giờ đều mắt cao hơn đầu, vênh váo ngênh ngang. Chỉ có bà ta đánh người khác, nào có ai dám đánh bà ta?

“Con đ*, mày cũng dám đánh tao? Tao cho mày chết!”

Sự phẫn nộ và nhục nhã đã sớm dâng lên lấp kín nội tâm Đường Ngân. Bỏ ngoài tai những lời uy hiếp của Sở Phàm, bà †a rú lên một tiếng quái dị, dùng một tay che lại gò má sưng vù rồi chồm về phía Chu Dĩnh như một mụ điên.

Bốp!

Sở Phàm còn chưa lên tiếng, La Cường đã lập tức đứng cản trước mặt Chu Dĩnh, đá một cú vào bụng Đường Ngân khiến bà ta bay ngược về sau, nện vào một cái bàn khiến thức ăn và rượu xối đầy người, trông thê thảm vô cùng.

“Đánh tiếp", Sở Phàm khế cau mày, nói với Chu Dĩnh: “Anh chưa bảo em dừng lại”.

Khóe miệng những người khác cứng đờ.

Chuyện này... còn chưa xong ư?

Như được tiếp thêm dũng khí, Chu Dĩnh xồng xộc lôi Đường Ngân dậy rồi liên tiếp giáng hơn mười mấy cái tát vào. mặt bà ta.

Chát! Chát! Chát! Từng âm thanh chát chúa vang lên.

Đến khi Đường Ngân bị đánh đến trầy da tróc vẩy, không ngừng la hét cầu cứu, Chu Dĩnh mới buông bàn tay đã tê rần xuống. Cô ta thở phì phò như kiệt sức, nhưng trong lòng lại thoải mái vô cùng. Những tủi hờn và nhịn nhục bao ngày qua. đều tan đi theo mười mấy cái tát này. Đây cũng là lần đầu tiên một người yếu đuối như cô ta cảm nhận được sự sung sướng tràn trề vả hả hê do bạo lực mang đến.

Ai nói bạo lực không thể giải quyết vấn đề? Đó chỉ là cái cớ của những kẻ nhát gan vô dụng mà thôi. Hãy đâm chết kẻ thù bằng chính đôi tay của mình nếu muốn hả giận, đó chính là định luật bất biến suốt trăm nghìn năm qua.

Tất cả mọi người có mặt đều há hốc mồm nhìn bà chủ nhà họ Tôn bị ăn bạt tai đến đầu bù tóc rối, máu me đây mặt, trong lòng vừa hoảng hốt vừa khiếp đảm.

Nét mặt Đường Thanh Sang và Tôn Minh Hưng tuy đã mang sự phẫn nộ tột đỉnh nhưng lại không thể không cúi đầu ngoan ngoãn trước mặt đại tướng bốn sao như Sở Phàm, chẳng dám hó hé nửa câu.

“Hết giận chưa?”, Sở Phàm hoàn toàn không xem ai ra gì, chỉ nhẹ nhàng hỏi Chu Dĩnh một câu, giọng điệu giống như chỉ cần em gái chưa vừa lòng, anh sẽ lập tức sát phạt khắp nơi.

Chu Dĩnh gật một cái theo bản năng, đoạn đột nhiên lắc. đầu nguầy nguậy, trợn mắt chỉ vào mấy đứa con gái đồng lứa họ Tôn.


Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận