Bố Cháu Là Chiến Thần

Chương 191: chỉ cách nửa bước mà thôi




Rời khỏi phòng tập Taekwondo, Sở Phàm được Mộ Dung Thích dẫn đến nhà sách của mình ở đại học Giang Lăng.

Tài liệu liên quan đến vị cao tăng tịnh thế chữa khỏi độc Mạn Đà La kia đã được chuẩn bị xong từ trước, có chừng hai cái thùng to.

Sở Phàm tập trung lật xem tìm hiểu, nửa tiếng sau, anh hơi mệt mỏi dụi mắt, thở dài một tiếng:

“Thì ra độc Mạn Đà La của Thánh điện là kịch động tinh luyện mấy chục lần, chuyên nhằm vào võ giả có thực lực cao cường. Hơn nữa mình trúng độc ba năm, đã xâm nhập vào trong xương tuỷ, dù là cao tăng tịnh thế cũng chỉ ghi lại cách xoa dịu, không có thuốc giải”.

“Trừ khi mình đột phá lên cấp Thần, đạt đến cảnh giới Thiên Nhân, thay da đổi thịt, bách độc bất xâm, khi đó đương nhiên độc Mạn Đà La đã không còn là vấn đề nữa”.

Mắt Sở Phàm sáng lên, cuối cùng cũng có chút thu hoạch, nhìn thấy tương lai tươi sáng.

Võ đạo cửu phẩm, thất phẩm nhập Tông, mà sau cửu phẩm chính là Thần cảnh trong truyền thuyết.

Sau bảy phẩm, mỗi khi đột phá một bước đều là một sự phát triển về chất, giống như rãnh trời vậy, giới võ đạo bây giờ, Tông sư thất phẩm đã là rồng phụng trong biển người, địa vị cao quý rồi.

Đại Tông sư cửu phẩm nhìn khắp cả thế giới cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, đều được các nước thờ phụng như thần tiên lão tổ.

Còn về Thần cảnh, đó gần như chỉ tồn tại trong truyền thuyết của các tôn giáo, thần thoại, chưa từng có ai gặp được, đột phá Thần cảnh, nói dễ hơn làm?

Nhưng lúc này Sở Phàm chỉ cười nhạt, vô cùng tự tin và kiêu ngạo.

“Thần cảnh ư, chỉ cách nửa bước mà thôi”.

Ba năm trước, khi anh càn quét Thánh điện, tắm máu thế giới ngầm phương Tây đã đột phá bình cảnh Đại Tông sư cửu phẩm, đạt tới cảnh giới “bán bộ Thần cảnh”, đã chạm được đến cánh cửa Thần cảnh trong truyền thuyết rồi.

Bây giờ vết thương trên người vẫn chưa khỏi hẳn, tạm thời chỉ có thể phát huy thực lực Tông sư đỉnh cao bát phẩm thôi, nhưng mặc dù như thế, Sở Phàm vẫn là kẻ vô địch trong giới võ cổ.

Dù có Đại Tông sư cửu phẩm đến, Sở Phàm cũng có lòng tin có thể chém chết bọn họ!

“Theo thiên phú và tâm trạng của tôi, trong vòng ba năm đột phá đến Thần cảnh không thành vấn đề, chỉ cần khống chế được cảm xúc, đừng để rơi vào trạng thái nóng nảy, làm ảnh hưởng đến người thân bên cạnh, thì độc Mạn Đà La này chẳng có gì đáng sợ nữa”.

Sở Phàm thầm thở phào nhẹ nhõm, có thuốc đặc hiệu của nhóm Tân Thiên Hạo nghiên cứu phát minh, còn có đơn thuốc thần kỳ vị cao tăng tịnh thế này để lại, Sở Phàm tin rằng mình có thể khống chế triệu chứng của độc Mạn Đà La này.

Cuối cùng cũng giải quyết xong một tâm sự, Sở Phàm không khỏi cảm thấy thoải mái, lật xem những tài liệu còn lại, muốn hiểu rõ hơn về vị cao tăng thịnh thế hai trăm năm trước này.

Xem lý lịch của ông ấy xong, Sở Phàm cũng không khỏi kính nể tán thưởng một tiếng, vị cao tăng này không hổ có tiếng là “đại pháp sư”, thành tựu cả đời đều khiến người ta phải kính nể.

Cao tăng tịnh thế cả đời tuyên dương Phật pháp, thông thạo dược lý, phổ độ chúng sinh. Dù là pháp sư hộ quốc của triều đại trước nhưng ông ấy vẫn rất giản dị, từng đại diện đất nước vượt biển ba lần, số người đã cứu có thể tính là hàng trăm nghìn người.

Cho dù đến lúc tuổi già, ông ấy liên quan đến tranh chấp quyền lực bị đuổi khỏi chùa, về vườn làm nông. Ông ấy cũng bán đi phủ trạch và châu báu triều đình ban tặng để cứu trợ hết cho dân chạy nạn, đồng thời còn sử dụng tâm huyết của cả đời mình biên soạn bộ “Huyền Y Bảo Điển” này, tóm gọn lại hiểu biết và y thuật cả đời ông ấy.

Mười mấy chuyện ngành về dược lý, châm cứu, chẩn bệnh, giải phẫu,... Và gần cả nghìn ca bệnh phức tạp khó giải quyết.


Tài khoản không bình luận được là do: avatar nhạy cảm, spam link.
Mời bạn thảo luận, vui lòng không spam, share link kiếm tiền, thiếu lành mạnh,... để tránh bị khóa tài khoản
Xem thêm bình luận